Chương 638: Tráng Hán

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 638: Tráng Hán

Đồng thời, âm vật của hắn ta cũng bắt đầu lớn mạnh, trở thanh một con rắn dài màu đen.

Ngay khi hai người đang giương cung bạt kiếm, hình như Tô Mông lo lắng về điều gì đó.

Nàng cực kỳ nhạy cảm với chất độc và biết rõ đối phương mạnh đến thế nào.

Nàng lo lắng Tô An Lâm sẽ xảy ra chuyện.

Vì trước đó Tô An Lâm có nói với nàng, bọn họ là người một nhà.

Bây giờ trong lòng nàng, Tô An Lâm tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, nàng vất vả lắm mới có người nhà.

Đột nhiên Tô Mông di chuyển, người trước mặt nàng quá mạnh, nhất là độc, nàng lo lắng Tô An Lâm sẽ chết.

Thế là nàng lao về phía đối phương.

Tráng hán căn bản không quan tâm đến một cô gái nhỏ yếu ớt như Tô Mông.

Nhưng mà công pháp nàng rõ ràng không để lại vết tích.

Hắn ta không kiên nhẫn phất tay:

“Cút đi.”

Nữ tử bất ngờ ôm lấy tay hắn ta.

“Phi phi.”

Phun liên tiếp hai bãi nước bọt vào tráng hán.

Ban đầu tráng hán còn không thèm để ý, chỉ là ghê tởm lau nước miếng đi, sau đó quát:

“Tin ta bóp chết ngươi không?”

Nhưng đột nhiên.

Tráng hán nửa quỳ trên mặt đất.

Hắn ta sửng sốt, bỗng nhiên cảm thấy toàn bộ sức lực trong cơ thể giống như không còn nữa.

“Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“A…tay của ta…mặt của ta…”

Chỗ vừa bị Tô Mông nhổ nước bọt, lập tức giống như gặp phải axit, bắt đầu chảy ra dịch mủ.

“A…”

Trong mắt Tô An Lâm, thanh máu trên đầu tráng hán cũng đang giảm xuống nhanh chóng.

“-23.”

“-33.”

“-45.”

“-46.”

Thanh máu tụt xuống càng lúc càng nhanh.

Tô An Lâm cũng sửng sốt mất một lúc, tình huống gì đây?

“A, cuối cùng ngươi là thứ quỷ gì?”

Tráng hán hung tợn nhìn về phía Tô Mông vung mạnh tay, Tô Mông chỉ kịp “a” một tiếng rồi bị văng bay ra ngoài.

Tô An Lâm nhanh chóng chạy đến, một tay đón được Tô Mông.

Tuy là như thế, Tô Mông vẫn bị nội thương khiến thanh máu giảm đi một nửa.

Cố nén cảm giác muốn thổ huyết, Tô Mông nặn ra nụ cười tươi:

“Tiên sinh, ta...ta cứu được ngươi rồi.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Đa tạ.”

Đỡ Tô Mông ngồi xuống, Tô An Lâm quay đầu nhìn lại, thấy tráng hán chỉ còn lại 50 máu.

“A!”

Dường như cảm giác được mình sắp chết, tráng hán nghiến răng nghiến lợi:

“Cho dù ta chết cũng phải kéo hai người các ngươi làm đệm lưng.”

Hắn ta tập trung hết sức mạnh lao đến.

“Ầm!”

Tô An Lâm tung một quyền đấm cho cơ thể của tráng hán nổ tung.

Dương khí bên trong cơ thể Tô An Lâm cuộn trào, âm vật phía sau hắn ta gào thét thê lương thảm thiết, không cách nào ngưng tụ được nữa, tiêu tán theo mây gió.

Cuối cùng chỉ còn lại nữ nhân kia.

Nàng ta đã muốn bỏ chạy từ lâu.

“Còn muốn chạy, ngươi chạy được sao?”

Tô An Lâm tăng tốc đuổi theo:

“Không phải ngươi nói muốn báo thù cho đồng bọn sao? Ta cho ngươi cơ hội này.”

Giờ khắc này, trong đầu nữ nhân chỉ có hai chữ: Quái vật!

Tô An Lâm là một con quái vật!

Nàng ta vừa chạy tới cửa, bàn tay to của Tô An Lâm đã xuyên thủng người nàng ta từ phía sau.

“A!”

Nữ nhân gục đầu, bóng dáng của nàng ta lại xuất hiện cách đó không xa.

Tô An Lâm nhướng mày:

“Lại thế thân.”

Trên tay hắn vẫn là một con bù nhìn hung ác kinh tởm, người rơm tựa như đang nhìn hắn cười.

“Thật thú vị, vậy ta tiếp tục giết ngươi, xem ngươi có thể chết thay bao nhiêu lần nữa.”

Tô An Lâm tiếp tục đuổi theo.

Hiện tại nữ nhân chạy không nhanh chút nào.

Thêm một lần chết thay, bây giờ đôi chân của nàng ta đều là rơm.

Hiện giờ cấu trúc cơ thể nàng ta vô cùng phức tạp, theo lý mà nói, cơ thể làm bằng rơm cực kỳ yếu đuối và mong manh.

Có điều trên người nàng ta, ngoại trừ bên ngoài có chút không tự nhiên thì không thấy thêm chỗ nào không ổn.

Chỉ là tốc độ chắc chắn chậm hơn nhiều.

Phụt phụt!

Tô An Lâm tấn công lần nữa, một quyền đấm nát đầu nữ nhân.

Nữ nhân tiếp tục sống lại, lần này một nửa đầu của nàng ta đã bị rơm chiếm giữ.

“Thêm lần nữa.”

Tô An Lâm quát lớn.

“Rầm rầm rầm.”

Liên tục bị đánh chết nhiều lần.

Giờ khắc này, nữ nhân kia muốn chạy cũng chạy không nổi.

Vì toàn thân nàng ta đều biến thành rơm rồi.

Trên dưới tràn ngập âm khí.

Thanh máu của nàng ta hoàn toàn về không, thân thể triệt để bị rơm thôn phệ.

“Chết đi!”

Tô An Lâm lao tới, dương khí trên người dâng trào.

Dương khí cực nóng kích thích âm vật bên trong con bù nhìn tự bốc cháy.

Cuối cùng hóa thành một đám tro đen.

Chờ tro đen tiêu tan và thanh máu trở về con số không.

“Giải quyết xong.”

Tô An Lâm xoay người rời đi.

Trở lại trạm dịch, đám người vây quanh Tô Mông muốn tiến tới nhưng lại không dám.

“Đường chủ, rốt cuộc ngài cũng về rồi, vừa rồi bọn ta muốn cứu tiểu cô nương này, nhưng nàng không chịu để cho bọn ta cứu, còn nói nếu chạm vào nàng thì sẽ trúng độc.”

“Ta biết rồi.”

Tô An Lâm lạnh như băng nói.

Hắn chỉ rời đi một lát, vậy mà thanh máu của Tô Mông đã tăng lên mười điểm.

Điều này cho thấy nàng không bị thương nặng.

Đề nàng nghỉ ngơi một thời gian là có thể khôi phục.

“Ta...ta thấy đỡ hơn rồi.”

Tô Mông rụt rè nói, cảm giác được người ta quan tâm khiến nàng cảm thấy cực kỳ tốt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right