Chương 644: Luyện Dược Sư

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 644: Luyện Dược Sư

“Ha ha, Trần trang chủ, nếu ta mà làm con rể của ngươi thì các ngươi cũng không thiệt đâu. Thật không dám giấu, vừa rồi ta đã tiến vào tầng tám rồi!”

“Cái gì?”

Trần Trung Nguyên tức khắc sửng sốt.

“Khà khà, nên là ngươi cảm thấy ta có đủ tư cách không nào?”

“Hôn sự của tiểu nữ do nàng tự mình làm chủ, mong ngươi đừng làm khó người khác!”

Trần Trung Nguyên hít sâu một hơi:

“Nếu Dương đạo trưởng nể mặt Hiếu Phong sơn trang ta lần này thì ta có thể cam đoan, tuyệt đối sẽ không bạc đãi đạo trưởng ngài.”

“Ha ha ha, Trần trang chủ, ngươi coi thường ta quá rồi đó, ta ở bên ngoài có loại phụ nữ nào mà không tìm được. Ta nhìn trúng con gái ngươi là đã nể mặt ngươi rồi.”

Dương Hắc vừa mới tiến vào nội khí tầng tám vô cùng kiêu ngạo, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Trần Như Huyên.

Hắn vừa mới thăng cấp, nếu bây giờ lấy được Trần Như Huyên nữa thì nhất định thực lực sẽ tiến thêm một bước.

Nhiều người cứ tưởng rằng hắn thích Trần Như Huyên, nhưng thực ra hắn làm vậy không phải vì lý do này.

Cao thủ đạt tới trình độ như hắn đã không mấy thiết tha với nữ sắc từ lâu.

Sở dĩ hắn nhắm vào nàng, thuần túy chỉ bởi vì hắn nhìn ra thể chất của Trần Như Huyên mà thôi.

Hắn là luyện dược sư, có thể nhận ra một số thể chất kỳ lạ. Trần Như Huyên có hơi giống với một loại thể chất kỳ lạ mà trong sách nhắc tới. Nếu như chiếm được nàng, nhất định sẽ nhận được vô số lợi ích. Đây mới là mục đích của hắn.

Gần đây không động tới Trần Như Huyên, cũng là bởi vì hắn đang trong giai đoạn thăng cấp quan trọng.

Thế cho nên vừa mới thăng cấp xong hắn đã tìm đến Trần Như Huyên ngay, chỉ không ngờ rằng Tô An Lâm đã trở lại rồi.

Cũng được, nếu Tô An Lâm thức thời thì hắn cũng không có ý định đối phó với người ta làm gì, nhưng nếu không thức thời, vậy thì giết gà dọa khỉ thôi.

“Cộc, cộc, cộc...”

Đột nhiên, có âm thanh nhịp nhàng phát ra từ phía Tô An Lâm. Ngón tay hắn đang liên tục gõ vào tay vịn ghế.

Dương Hắc híp mắt lại:

“Tô đường chủ, ngươi có ý gì?”

“Chẳng có ý gì cả, chỉ ngứa tay muốn làm một chuyện thôi.”

Tô An Lâm thản nhiên đáp.

“Ồ? Làm chuyện gì?”

“Muốn giết người!”

Đột nhiên, Tô An Lâm nắm lấy tay vịn, một mảnh gỗ trên đó cứ thế bị giật xuống, sau đó bị ném về phía Dương Hắc.

Dương Hắc híp mắt, lập tức chộp về phía khúc gỗ, nhưng tốc độ vẫn bị chậm, miếng gỗ đập thẳng vào đầu hắn rồi vỡ vụn.

Miếng gỗ nhìn có vẻ mềm, nhưng khi đập vào đầu Dương Hắc lại tạo ra một vết thương trên mặt hắn, máu tươi cuồn cuộn trào ra.

“Tốc độ của ngươi quá chậm, còn tưởng lợi hại thế nào chứ, đúng là làm ta thất vọng.”

Tô An Lâm lắc đầu, giọng điệu bình thản.

Dương Hắc tức tối, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chòng chọc như muốn ăn tươi nuốt sống Tô An Lâm.

“Ngươi làm ta bất ngờ đấy, thế mà lại chủ động ra tay với ta cơ à, chẳng trách bên ngoài lại đánh giá ngươi cao như vậy, đúng là không đơn giản.”

Tô An Lâm đi tới trước mặt Dương Hắc, vặn cổ phát ra tiếng răng tắc giòn tan:

“Lần đầu tiên đối phó với nội khí tầng tám, ta cũng thấy hơi phấn khích, hy vọng tiếp theo đây ngươi sẽ không khiến ta phải thất vọng.”

“Như Huyên, ngươi lui ra đi.”

Trần Trung Nguyên nói nhỏ, gật đầu với Thái Bá.

Hai người hiểu ý, đi tới bên cạnh Tô An Lâm, một trái một phải, rõ ràng đã sẵn sàng để trợ giúp Tô An Lâm.

Tình huống trước mắt đã không cho phép hắn nhượng bộ nữa, cho nên Trần Trung Nguyên chuẩn bị dốc hết toàn lực, giải quyết Dương Hắc.

“Khà khà, xem ra ta không thể xem thường ngươi nữa rồi.”

Dương Hắc vươn đầu lưỡi đỏ tươi ra liếm môi.

Vù!

Đột nhiên, chuỗi Phật châu trên cổ hắn tản ra không trung.

Vèo vèo vèo!

Ba viên phật châu trong đó bắn về phía Tô An Lâm với tốc độ nhanh cực kỳ.

Tốc độ quá nhanh, nhưng ngay khi nó đập vào người Tô An Lâm, trên người hắn bỗng tỏa ra một quầng sáng màu vàng.

“Ầm ầm ầm!”

Ba viên Phật châu nổ tung trên quầng sáng màu vàng đó, mỗi viên Phật châu làm nổ một tầng ánh sáng.

Mấy ngày nay, Tô An Lâm đã tu luyện ra ba tầng kim quang, sau khi ba viên Phật châu nổ tung thì ba tầng kim quang cũng biến mất.

“Hả? Kim Cương Thân? Nhưng lại hơi khang khác.”

Dương Hắc nhíu mày, hắn nào biết được, Kim Cương Thân này chính là công pháp Tô An Lâm dung hợp Thiết Cốt Công sau khi thăng cấp mà ra.

“Mặc kệ, ba tầng kim quang của ngươi đã bị ta nổ tung rồi, để xem ngươi phòng ngự thế nào.”

Dương Hắc cười gằn.

“An Lâm, chúng ta giúp ngươi.”

Trần Trung Nguyên hô lớn, Thái Bá gật đầu:

“Kiếm Thiểm!”

Hắn bỗng nhiên rút một thanh nhuyễn kiếm từ bên hông ra, nhanh chóng chém về phía Dương Hắc.

“Không biết tự lượng sức.”

Phật châu trên cổ hắn nhanh chóng xoay tròn, một luồng khí tức vô cùng kinh khủng bộc phát.

Hơi thở âm lãnh dâng trào, Phật châu nổ oành một tiếng, đánh về phía Thái Bá.

Không ngờ kiếm thế cường đại của Thái Bá cứ thế bị đánh tan, sắc mặt hắn khẽ biến, vội vàng ngăn cản.

“Cẩn thận!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right