Chương 646: Dương Hắc

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 646: Dương Hắc

“Sỉ nhục ngươi thì sao, không sỉ nhục ngươi thì sao? Chẳng lẽ ta nói không đúng à? Ác Nhân Cốc chỉ là một lũ sâu bọ đáng thương không lăn lộn được bên ngoài mới chạy trốn đến nơi gọi là Ác Nhân Cốc đó mà thôi.”

“Ngươi...”

Dương Hắc tức điên, mặc dù lời Tô An Lâm nói không dễ nghe, nhưng đó lại là sự thật.

Năm xưa, chính bởi vì hắn đắc tội với thế lực lớn, không có nơi nào để đi nên mới chạy đến Ác Nhân Cốc, rồi trốn chui trốn lủi cho đến bây giờ.

“Sao hả, nói trúng chỗ đau của ngươi à?”

Tô An Lâm giơ nắm đấm lên:

“Đi chết đi.”

“Khoan đã, ngươi tha cho ta đi, ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức. Nếu không, ngươi giết ta, đồng bạn của ta cũng sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Dương Hắc không sợ Tô An Lâm động thủ thật, bởi hắn có thể giễu võ dương oai ở đây như vậy, ngoại trừ dựa vào thực lực của mình ra, điều quan trọng hơn là hắn không chỉ có một mình.

“Uy hiếp ta?”

Khí lực của Tô An Lâm tăng dần, trên mặt xuất hiện nụ cười dữ tợn.

Sắc mặt Dương Hắc cứng đờ, hắn cảm nhận được một luồng sát ý nồng đậm từ trên người Tô An Lâm.

Thế mà tên này lại muốn giết hắn thật!

“Chờ, chờ đã!”

“Phụp!”

Tô An Lâm vặn mạnh một cái, vặt đầu Dương Hắc xuống.

Trong nháy mắt, toàn bộ âm khí trên người hắn tản đi.

“Chết rồi!”

Trần Trung Nguyên nhìn thi thể, ánh mắt đầy kinh hãi.

Cao thủ nội khí tầng tám mạnh là thế, lại còn dung hợp âm vật, thế mà cứ vậy bị Tô An Lâm giết chết chỉ trong nháy mắt.

Rốt cuộc Dương Hắc là quái vật hay Tô An Lâm mới là quái vật.

Trần Trung Nguyên vô cùng kinh hãi trước thực lực của Tô An Lâm.

Hắn thầm hối hận không đầu tư vào Tô An Lâm sớm hơn

“Trần trang chủ, Thái bá, chuyện ta giết Dương Hắc, xin đừng nói cho bất cứ ai biết.”

Tô An Lâm quay đầu lại nhìn hai người và nói.

“Bọn ta vốn dĩ không định cho ai khác biết cả.”

Dương Hắc là luyện dược sư, chắc chắn có bạn bè bên ngoài, vì một tên tội phạm đáng tội chết, tất nhiên bọn họ không định nói chuyện này cho bất kỳ ai.

Về phần Tô An Lâm, hắn không muốn rút dây động rừng, dù sao mục tiêu tiếp theo chính là bang chủ Lý Khánh Sơn!

“Ta xử lý thi thể trước đã.”

Thái bá tìm bao tải, tự mình xử lý thi thể và vết máu, sợ bị những người khác biết được Dương Hắc chết ở đây.

Dọn dẹp xong, Trần Trung Nguyên gọi Trần Như Huyên đến.

“Như Huyên, Tô đường chủ vừa mới trở về, tốt nhất ngươi làm bạn với người ta.”

Đôi mắt Trần Trung Nguyên chứa đầy ý cười.

Bây giờ hắn cảm thấy Tô An Lâm là một chàng rể tốt, hắn tán thành cả hai tay lẫn hai chân.

Nhưng hành động này lại khiến Tô An Lâm và Trần Như Huyên xấu hổ.

Trần Như Huyên lặng lẽ kéo Tô An Lâm ra bên ngoài.

“Chúng ta đi ra dạo phố đi.”

Trần Như Huyên chạy rất nhanh, mặt đỏ như quả cà chua.

“Sao mặt ngươi bỗng nhiên đỏ chót thế? Có phải là có ý xấu gì không?”

Tô An Lâm vừa đi vừa cười nói.

Hắn thẳng thắn vạch trần Trần Như Huyên, làm cho nàng càng thêm xấu hổ.

“Ngươi còn cười được à, ngươi không tức giận vì cách làm của cha ta sao?”

“Không giận, hắn là hắn, ngươi là ngươi, ngươi không có ý định lợi dụng ta.”

Tô An Lâm nói một cách bình tĩnh.

“Ngươi đừng nói chuyện này nữa, vừa nãy ta thật sự rất lo lắng, không ngờ ngươi có thể đối phó cao thủ Nội Khí tầng tám nhanh như vậy, ta đoán trong thành Mai Lan này, không một ai có thể ngăn cản được ngươi.”

Trần Như Huyên thở dài.

Nàng cảm thấy vui mừng vì thực lực mạnh mẽ của Tô An Lâm.

Nhưng đồng thời, nàng cũng hết sức sầu lo.

Tô An Lâm quá mạnh, nàng lo mình không theo kịp.

Cảm giác cấp bách dần dần nảy sinh trong lòng nàng.

“An Lâm, dạo gần đây ngươi có nghe nhắc đến sự kiện thánh khí không?”

Trần Như Huyên đi đến gian hàng bên cạnh, mua hai xâu kẹo hồ lô, đưa cho Tô An Lâm một xâu, hỏi.

“Có nghe qua, ngươi có tin tức gì mới à?”

“Thánh khí xuất hiện trên một hòn đảo nhỏ vô danh, chỉ có điều vùng biển bao bọc xung quanh hòn đảo rất phức tạp, nhiều thuyền lớn đi qua đó đều gặp phải gió lốc và xoáy nước, thiệt hại nghiêm trọng. Hiện nay tất cả mọi người đều đang chờ đợi thời tiết khắc nghiệt ở vùng biển ấy rút đi.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Ta nghĩ, đến lúc đó ta sẽ đi thử xem.”

“Quá nguy hiểm.”

“Thánh khí kỳ diệu hơn pháp khí nhiều, trên toàn Đại Hạ cũng chỉ có không quá mười món thành khí, vì thế ta muốn nhìn xem.”

Tô An Lâm nói.

Vừa nói xong, hắn sững sờ tại chỗ.

Trần Như Huyên ăn xong kẹo hồ lô rồi, nàng ăn từng viên, từng viên một.

Nhưng nàng không nuốt xuống luôn mà ngậm trong miệng, khiến khoang miệng phồng lên, thoạt nhìn không thuần khiết lắm.

“Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?”

Mặt Trần Như Huyên đỏ lên, nàng bỏ kẹo hồ lô xuống.

“À, không có gì, ta nhìn ngươi ngậm kẹo hồ lô, cảm thấy ngươi ngậm giỏi thật đấy.”

“Tất nhiên rồi, từ nhỏ ta đã thích ăn nấm, ngậm cái gì cũng tiện hơn.”

Nói xong, Trần Như Huyên nhận ra được điều gì, mặt nàng đỏ bừng.

“Vậy thì ngươi rất lợi hại đấy.”