Chương 650: Chết Đi Cho Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 650: Chết Đi Cho Ta

“Phá cho ta!!”

Mắt thấy lưới lớn màu tím ngưng tụ lần nữa, Tô An Lâm quyết đoán vung toái y chưởng. Lưới lớn màu tím khổng lồ lại bị xé mở.

“A!”

Ông lão và bà lão gần như hộc máu cùng lúc. Giờ phút này, hai người đều nhận ra Tô An Lâm không phải người mà họ có thể đối phó được.

“Lần này mắc lừa rồi, nhanh rút thôi!”

Ông lão chẳng chút do dự, quay đầu bỏ chạy.

“Ta bắt nha đầu kia rồi đi, cũng phải mang theo chút lợi nhuận chứ.”

Bà cụ vừa chú ý Trần Như Huyên hình như chạy đi đâu đó, bèn giết thẳng vào khách điếm. Người trong khách điếm đã chạy hết từ lâu, không còn một ai. Nhưng bà lão có thể xác định, chắc chắn Trần Như Huyên trốn ở đây, dù sao nàng chưa từng thấy Trần Như Huyên chạy ra ngoài.

“Muốn chết mà!”

Tô An Lâm đột nhiên lao đến, vừa đối mặt đã đụng vào người bà lão. Từng lớp ánh sáng vàng như ngọn lửa dày đặc, bốc cháy hừng hực, nện bà lão đâm thẳng vào tường. Gương mặt nàng vặn vẹo, xương cốt lồi ra khỏi ngực, bị thương rất nặng.

“A, ông lão, cứu ta.”

Bà lão hét lớn, không ngừng chảy máu.

“Tiểu tử, chết cho ta!”

Bàn tay ông lão đột nhiên như vuốt sắc đen, tấn công sau lưng Tô An Lâm. Đánh trúng, đánh trúng rồi! Mặt mày ông lão mừng rỡ! Cho dù sức phòng ngự của ngươi có mạnh đến mấy thì đã sao, đòn tấn công của ta chắc chắn sẽ khiến ngươi chết!

“Ầm!”

Quả nhiên vừa chạm đến ánh sáng màu vàng của Tô An Lâm, ánh sáng màu vàng lập tức vỡ nát.

“Haha...”

Nhưng ông lão vừa cười một tiếng, lại phát hiện thế mà vẫn còn ánh sáng vàng tầng thứ hai! Bỏ đi, phá tiếp!

“Ầm!”

Nhưng ngay sau đó lại thêm một tầng nữa! Bấy giờ ông lão có chút chịu không nổi!

“Ầm ầm!”

Cuối cùng ánh sáng vàng vỡ vụn. Khi hắn tưởng Tô An Lâm sắp không chống đỡ được nữa, vuốt sắc của hắn cuối cùng cũng tấn công vùng lưng Tô An Lâm.

“Haha, lần này ngươi còn không chết à!”

Vừa muốn moi tim Tô An Lâm lại phát hiện bàn tay của mình như đánh lên tấm sắt, cực kỳ cứng rắn!

“Chuyện gì thế này?”

Ông lão sửng sốt, sau đó trông thấy Tô An Lâm bỗng dưng xoay đầu:

“Ha, bắt được ngươi rồi.”

Bàn tay hắn mang theo sức mạnh đáng sợ, siết chặt cánh tay ông lão. Cánh tay hắn rất gầy gần như chỉ bọc một lớp da quanh xương.

“Ta liều thôi!”

“Bùm!”

Bàn tay của ông lão trực tiếp nổ tung. Lúc này bản thân Tô An Lâm cũng không phản ứng kịp, bị nổ bay ra ngoài. Hắn loạng choạng đứng dậy, nhìn một lúc, trong lòng nặng nề. Vụ nổ ban nãy khiến bàn tay và lồng ngực hắn chảy máu, thanh máu tụt hẳn xuống 101 điểm!

“Hừ!”

Hắn hít khí lạnh, nhìn quần áo rách nát đầy máu trên người:

“Ngươi là người đầu tiên tổn thương ta nặng như vậy.”

Ánh mắt Tô An Lâm lạnh lẽo, tuy hắn bị thương nhưng ông lão cũng không dễ chịu, cánh tay hắn ta vỡ nát, xương đen lồi ra ngoài. Cùng lúc này trên người hắn ta bắt đầu bành trường:

“A, muốn chết thì cùng chết, cùng chết đi.”

“Ông lão!”

Bà lão hoảng hốt hét lớn:

“Ngươi điên rồi.”

“Chúng ta không phải đối thủ của hắn, bà lão, ngươi đi mau, ta giết hắn.”

Tô An Lâm cau mày, quay đầu bắt bà lão:

“Phá cho ta!”

Bà lão trong tay hắn như một chiếc bao bố, nặng nề lao về người ông lão. Bùm một tiếng, đập lên trán ông lão. Cơ thể vốn đang bành trướng chớp mắt bị va chạm xì hơi. Trán ông lão bị đập vỡ, nằm dưới đất, thanh máu chỉ còn lại 56 điểm. Còn bà lão lại càng không ổn, thanh máu chỉ còn lại 4 điểm, vẫn đang lấp lóe, mắt thấy sắp tắt thở. Tô An Lâm thở hổn hển, không hề nương tay. Hắn lo lắng một khi nương tay, nếu ông lão này lại tự bạo nữa chẳng phải sẽ mắc mưu của hắn ta sao?

“Chết đi!”

Tô An Lâm giẫm lên lồng ngực ông lão, hai quyền mang theo hơi thở khủng khiếp hung hăng đấm vào mặt ông lão.

“Bốp bốp bốp!”

Hắn điên cuồng vung quyền, không lâu sau đầu ông lão bị đập dẹp, lún xuống đất

“Phụt!”

Bà lão nhìn thấy cảnh này lại hộc máu. Thanh máu của nàng vốn không cao, chẳng thể chịu nổi nữa, chớp mắt mềm oặt nằm dưới đất, không nhúc nhích. Nàng đã chết, thanh máu tụt xuống không.

“Tô An Lâm, ngươi không sao chứ?”

Lúc này Trần Như Huyên trốn sau quầy mới lao ra ngoài. Giờ phút này trạng thái Tô An Lâm rất kém, quần áo rách nát, cơ thịt toàn thân như đang chảy máu, khiến Trần Như Huyên hoảng sợ vành mắt ửng đỏ.

“Không sao!”

Tô An Lâm lắc đầu, hắn biết trạng thái của mình, thoạt nhìn rất tệ nhưng thanh máu lại đang dần dần hồi phục.

“Thực lực của Hắc Sát nhị lão thật sự không đơn giản, nhất là ban nãy tự bạo khiến ta chịu thiệt, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng, bảo người nhà ngươi đến dọn xác đi.”

Tô An Lâm nhìn ra ngoài, sau khi chiến đấu kết thúc, người vây xung quanh càng lúc càng đông. Hắn thở dài, xem ra không giấu được chuyện hắn đã giết Hắc Sát nhị lão rồi. Nếu đã như vậy, dứt khoát không che giấu nữa.

“Trần Như Huyên, bây giờ ta phải đến tổng bộ một chuyến, nơi này giao cho ngươi.”