Chương 664: Giết Người Đoạt Bảo
Đi dạo qua vài nơi, Triệu Kỳ lúc này mới lên tiếng:
“Bang chủ, về sau người nhà của ngài có thể tới đây sống, ta có việc này muốn cầu xin ngài.”
“Ngươi muốn nói chuyện liên quan đến người nhà của Lý Khánh Sơn đúng chứ?”
Vừa rồi Triệu Kỳ ra vẻ bợ đỡ rất nhiệt tình, Tô An Lâm đã phần nào đoán được ý của hắn ta.
Triệu Kỳ nhìn khắp xung quanh, hiện tại chỉ có hai người bọn họ.
Hắn ta gật đầu, nói:
“Ta và Lý Khánh Sơn từ lúc còn trẻ đã cùng vào sinh ra tử, bây giờ ông ta đã chết rồi, ta muốn thay ông ta lo liệu một số việc về sau, người nhà của ông ta đều sống ở đây, ta dự định sẽ sắp xếp cho họ đến một vùng nông thôn mà chẳng ai biết đến. Làm như vậy thứ nhất sau này cũng sẽ không ảnh hưởng đến bất kỳ quyết sách nào của Bang chủ ngài. Thứ hai, nếu như người ngoài nghe nói đến chuyện ngài làm cũng sẽ nói ngài có lòng nhân từ. Thứ ba, người nhà của Lý Khánh Sơn cũng không có bất kỳ uy hiếp nào với ngài cũng như là với trong bang, không cần thiết phải đuổi cùng giết tận…”
“Ha ha, Triệu Kỳ, ngươi thật sự xem thường ta rồi đó, vừa rồi ta đã nói, ta dùng lý lẽ để thuyết phục người khác, ngươi cho rằng ta nói bừa hay sao?”
Tô An Lâm vỗ lên vai Triệu Kỳ:
“Ngươi cứ thu xếp ổn thỏa cho người nhà của Lý Khánh Sơn đi, chia ra từng đợt rồi luân phiên rời khỏi, đừng để cho kẻ địch biết đến để cho họ có cuộc sống yên bình đi, lòng dạ ta cũng không xấu xa đến vậy đâu, vô duyên vô cớ lại đi đối phó với người nhà của Lý Khánh Sơn làm cái gì, ngươi nói xem?”
Nhận được sự đồng ý của Tô An Lâm, Triệu Kỳ thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nói:
“Bang chủ cao thượng.”
“Đúng rồi, gần đây tinh quái kia ở trong bang đang xử lý những chuyện gì?”
Tô An Lâm hỏi.
Triệu Kỳ liền đáp lại:
“Thực ra những công việc lớn nhỏ trong bang đều do ta xử lý, gần đây hắn ta chỉ quản những chuyện liên quan đến Thánh khí, hiện tại ta đang nghi ngờ rằng sở dĩ tinh quái kia đến đây chính là vì Thánh khí.”
“Thánh khí có tư liệu gì hay không?”
Tô An Lâm vội hỏi.
“Có, mời ngài dời bước đến thư phòng!”
Một lát sau, hai người đi vào thư phòng, Triệu Kỳ bắt đầu giảng giải.
Không hổ là tổng bộ của Sơn Hải Bang, về tin tức của Thánh khi, toàn bộ thông tin biết được còn nhiều hơn rất nhiều so với các Đường chủ và người bình thường bên dưới.
Mấy ngày trước, trên vùng Đảo Vô Danh ở hải ngoại, đột nhiên phát ra ánh sáng chói chang gần như chiếu sáng hơn nửa bầu trời.
Ngày hôm sau, có tin đồn về việc Thánh khí xuất thế.
Sau đó, thế lực ở vùng đất ấy lập tức lái thuyền qua đó, họ có ý đồ đến trước để đạt được Thánh khí, giành được sức mạnh, tiếu ngạo giang hồ.
Nhưng đáng tiếc, nhóm nhân sĩ giang hồ đầu tiên đến đó đều trở thành chuột bạch, tất cả đều bỏ mạng ở vùng biển kia.
Sau đó tất cả mọi người mới biết được, từ bên ngoài nhìn vào vùng biển đó sẽ thấy thời tiết sáng sủa quang đãng, ngàn dặm chẳng thấy mây mù.
Nhưng khi đến gần sẽ thấy nơi đó lại chính là một vùng cuồng phong bão táp.
Gió lốc xoáy, sóng thần, vòng xoáy đáy biển, tất cả đều có ở nơi đây.
Cho dù có dùng thuyền lớn đến cỡ nào để đi đến đó cũng đều bị tan vỡ mà đắm mình nơi đáy biển trong nháy mắt, không một ai có thể may mắn sống sót.
Dựa vào những điều này thôi, đã có rất nhiều người từ bỏ đi suy nghĩ đi đến nơi đó, chỉ có thể ngồi ở đây chờ đợi.
Cứ như vậy, người đến tụ tập ở nơi này càng lúc càng nhiều.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ đều phát hiện ra, cuồng phong bão táp, thời tiết nghiệt ngã ở vùng biển kia lại đang từng chút thu hẹp lại.
Có cao nhân tinh thông khí tượng phân tích ra rằng, thời tiết tồi tệ kia có thể chỉ duy trì thời gian một tháng, nói cách khác, một tháng sau, vùng biển đó có thể thông thuyền bè qua lại.
Tin tức này trong nháy mắt đã khiến cho tất cả cao thủ nhốn nháo không ngừng.
Vì thế nên, người nào có tiền liền trực tiếp bỏ tiền mua thuyền, người nào không có tiền thì lại gom góp lại để thuê thuyền, mọi người đều chen chúc ở nơi này, nóng lòng chờ đợi, chỉ cần đợi một tháng nữa sẽ qua đó giết người đoạt bảo vật.
Do đó, chỉ trong một tuần lễ ngắn ngủi, bên trong thành cao thủ nhiều như mây, các thế lực lớn đều tề tựu lại.
Sau đó trở thành thế cục như lúc này.
Tô An Lâm khẽ gật đầu, hắn chú ý đến Sơn Hải Bang của họ cũng đã chuẩn bị đẩy đủ chừng chín chiếc thuyền lớn, dự định tiến về Đảo Vô Danh.
Chín chiếc thuyền lớn của họ được chia ra cho tám vị Đại đường khẩu cộng thêm một chiếc thuyền dẫn đầu dành cho tổng bộ.
Vốn dĩ là chín Đại đường khẩu, nhưng sau khi Đường chủ Cố Trọng của Thanh Sơn Đường chết đi, Thanh Sơn Đường đã được tổng bộ và một vài chỗ khác phân chia, thế nên chỉ còn lại tám Đại đường khẩu.