Chương 581: Sao Ngài Lại Ra Đây

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 581: Sao Ngài Lại Ra Đây

Trong một căn phòng riêng trên thuyền.

Tô An Lâm ngồi bên trong, hiện nay chỉ có một mình hắn ở đây.

Tất cả cô nương vào phục vụ đều bị hắn đuổi đi.

Hắn nghiêng đầu, nhìn lướt ra bên ngoài.

“Sao vẫn chưa có ai đến?”

“Đến rồi đây.”

Hai cô gái váy trắng đi vào phòng.

“Thanh máu: 210/210.”

“Thanh máu: 200/200.”

Cuối cùng cũng có hai người có chút năng lực đến.

Sở dĩ vừa rồi hắn đuổi hết các cô nương đi là bởi vì họ đều là nữ tử bình thường.

“Gia, vừa rồi thuyền chủ của bọn ta nói, mời ngươi qua, nàng tự mình hầu hạ.”

“Đúng vậy đấy gia, ta rót rượu cho ngươi, ngươi qua đó đi.”

Hai cô gái ăn nói nhu mì, ánh mắt vô cùng quyến rũ.

Nếu không phải biết hai người họ có vấn đề thì đúng là dễ dàng bị họ dụ dỗ.

Tô An Lâm cười:

“Thuyền chủ mời à, tất nhiên ta phải đi rồi, có điều...Giá cả thế nào?”

“Gia, ngươi yên tâm, thuyền chủ của bọn ta nói, chỉ cần ngươi có thể kiên trì nửa canh giờ thì không lấy đồng nào, trái lại còn cho ngươi bạc nữa.”

“Vậy thì ta có thể khiến nàng phá sản.”

“Phá sản…phá sản là gì?”

“Phá sản nhất định sẽ phải chết!”

Tô An Lâm đột nhiên ra tay, hai bàn tay to nắm đầu họ.

“Bốp!”

Hai người chết thảm.

Thi thể không đầu từ từ ngã xuống, Tô An Lâm mở cửa sổ ra, ném luôn thi thể ra ngoài.

Ánh mắt Tô An Lâm thản nhiên đi ra khỏi phòng riêng.

Không ngờ ngoài hành lang bên ngoài cửa, một nữ tử váy đỏ đi tới.

Nữ nhân này có gương mặt hình trái xoan, vóc dáng xinh đẹp, thân trên mặc một chiếc sa y, thoắt ẩn thoắt hiện.

Đằng trước cũng không áo yếm ngăn che, bên trong cũng chỉ mặc một lớp sa y.

“Gia, sao ngài lại ra ngoài đây rồi.”

Hồng y nữ tử mỉm cười, theo bản năng nhìn vào bên trong.

Bên trong toàn là máu, đương nhiên Tô An Lâm sẽ không để cho nàng ta đi vào trong.

Lúc này hắn liền ôm lấy eo của nữ nhân kia, cảm giác lạnh lẽo vào tay.

“Gia…ngài làm gì đó?”

“Ngươi thật xinh đẹp, đang êm đẹp như vậy sao lại làm việc ở nơi này chứ?”

Tô An Lâm thuận miệng hỏi.

“Tiểu nữ tử cũng không còn cách nào khác mà, gia, ngài muốn chuộc tiểu nữ tử ra ngoài sao?”

“Hahaha…”

Tô An Lâm cười lớn, một tay hắn nắm lấy cổ tay của hồng y nữ tử, rồi nói:

“Lạnh thật đó, ngươi nên vận động nhiều vào, lạnh thế này rất dễ bị bệnh phong thấp đó!”

“Bệnh gì cơ?”

“Không gì cả, đi thôi, chủ thuyền của các ngươi không phải đã nói phải hầu hạ bổn thiếu gia sao?”

Tô An Lâm nói.

Nói xong, Tô An Lâm dẫn theo Hồng y nữ tử đi vào bên trong.

“Gia, tỷ tỷ của ta ở ngay nơi này.”

Đẩy cửa gian phòng bên trong cùng, một mùi hương gây mũi phả vào trong mặt.

“Cũng khá thơm đây, ngươi cũng vào đi, tỷ muội hai ngươi cùng hầu hạ.”

Hồng y nữ tử chợt cười khẩy:

“Được ạ.”

Cùng hầu hạ sao, đợi lát nữa sẽ cho người biết mùi vị của Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên.

Tiến vào trong phòng, đôi mắt Tô An Lâm khẽ híp lại.

Trên án đài bên trong, một nữ tỷ mặc sa y đang ngồi đó.

Nàng ta đeo một cái mạng che mặt, giọng điệu nói ra như câu hồn:

“Gia, ngài gấp gáp như như làm gì, từ từ sẽ tới thôi mà, ngài ngồi xuống trước đi.”

Hồng y nữ tử kéo lấy Tô An Lâm cười nũng nịu:

“Gia, ngài tên là gì vậy hả?”

Tô An Lâm không trả lời, mà nói tiếp:

“Ở nơi này của các ngươi, ngược lại cũng khá thú vị đó chứ, nói là thuyền khách, nhưng bên trong lại có nhiều cô nương đến như vậy, quan trọng là người nào người nấy đều xinh đẹp như hoa như ngọc.”

“Gia, ngài cảm thấy xinh đẹp, sao vừa nãy ngài không cần bọn họ?”

“Nhưng dù có xinh đẹp, thì cũng không xinh đẹp bằng các ngươi mà, ta rất tò mò, không biết các ngươi đến từ đâu?”

Tô An Lâm thản nhiên lên tiếng hỏi.

“Gia, lát nữa lại nói với ngài, ngài có muốn nếm thử một chút mùi vị của Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên không?”

Nữ tử yêu diễm kia cởi bỏ mạng che mặt, phun ra cái lưỡi thơm tho.

Đầu lưỡi của nàng ta, vậy mà lại dài hơn mười centimet, bên trên còn được khảm rất nhiều hạt châu ngọc.

Tô An Lâm bật cười nói:

“Có chút thú vị rồi đây.”

“Gia, ngài vẫn chưa nói, ngài tên là gì đâu đó, sao lại một mình đi đến nơi này vậy?”

“Ta à, ta tên Tô An Lâm, là Đường chủ của Sơn Hải Bang!”

Lời này vừa nói ra, hai nữ nhân kia đều sững sờ, nhất thời ánh mắt đều trở nên mất tự nhiên.

“Nhìn dáng vẻ của hai ngươi, có vẻ như quen biết ta à?”

Tô An Lâm nắm lấy cánh tay của Hồng y nữ tử càng lúc càng chặt.

“Tỷ tỷ, người này có vấn đề.”

Hồng y nữ tử cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường.

Một luồng dương khí cực nóng khổng lồ, mạnh mẽ xông vào trong cơ thể nàng ta.

“Aaa…”

Hồng y nữ tử la hét thảm thiết, trong cơ thể liên tiếp nổ mạnh không ngừng.

Ầm!

Cơ thể nàng ta trực tiếp nổ bay ra ngoài, chỉ còn một cánh tay còn nằm trong tay Tô An Lâm.

Cụt tay sao!

Tô An Lâm vứt cánh tay đi, cười khẩy nói:

“Nơi này chính là một sào huyệt của âm tông các người nhỉ, không ngờ là do hai nữ nhân các ngươi đứng ra quản lý, thật đúng là khiến ta mở mang tầm mắt mà.”

“Tô An Lâm, ngươi lại tới đây một mình.”

Nữ tử yêu diễm kia thấy muội muội bị thương, ánh mắt nàng ta trở nên lạnh lẽo hẳn.

Chiếc lưỡi dài trong miệng nàng ta nhanh chóng phun ra một luồng khí tức màu đen, bên trên khí tức lạnh như băng lan tràn ra ở xung quanh Tô An Lâm.

Răng rắc…răng rắc…

Nhất thời, ấm trà cùng chén rượu ở trước mặt đều bắt đầu đông cứng lại thành băng.

“Được lắm, đây chính là băng trong Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên đó sao, cũng thú vị đó!”

Ánh mắt Tô An Lâm nhìn chung quanh, hắn vung một quyền đánh về phía nữ tử trước mặt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right