Chương 582: Răng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 582: Răng

Yêu diễm nữ tử kinh sợ trong lòng.

Tên tiểu tử này lại không bị ảnh hưởng bởi băng ý của nàng ta.

Phải biết rằng, luồng khí băng hàn này của nàng ta có thể đóng băng cao thủ Nội khí tầng một.

Có một vài cao thủ dù không bị đóng băng thì cũng sẽ bị ảnh hưởng, thực lực sẽ yếu dần đi.

Nhưng Tô An Lâm lại chẳng hề gì.

Ngược lại, luồng khí tức dương khí cực nóng trên người hắn vẫn đang đầu đá không ngừng.

“Không hay rồi!”

Trong nháy mắt nàng ta cảm giác được lông tơ trên người mình đều dựng thẳng dậy, nàng ta cảm nhận được cơn sợ hãi.

Bịch!

Dương khí nổ tung, gần như là tới trước mặt nàng ta, nàng ta bị nổ ầm bay ra bên ngoài, đập vào tường gỗ đằng sau.

Tô An Lâm nhìn xung quanh những chỗ bị đóng băng, hắn cười khẩy một tiếng rồi vung tay lên.

Dương khí bay lơ lửng ở chung quanh, xua tan đi hàn ý.

“Ta muốn ngươi phải chết!”

Hồng y nữ tử vừa nãy bị cụt một cánh tay lúc này rít lên một tiếng há to cái miệng lớn ra.

“Liệt khẩu nữ?”

Tô An Lâm quay đầu lại, hắn khiêng cái bàn cùng chân bàn lên nhét vào bên trong miệng của Hồng y nữ tử.

Động tác quá nhanh, nữ tử trong lúc bất cẩn, trong miệng đã bị nhét vào chân bàn thô cứng.

Nàng ta trừng mắt nhìn, trong mắt lóe lên sự căm phẫn.

“Răng rắc!”

Hàm răng sắc bén của nàng ta vậy mà lại có thể dễ dàng cắn đứt chân bàn kia thành từng mảnh, vụn gỗ bay tán loạn, rồi rơi xuống dưới đất.

“Răng tốt đó chứ.”

Tô An Lâm vô cùng ngạc nhiên.

Một bàn tay đột nhiên nhét vào trong miệng đối phương.

Nữ tử giật mình, oán hận trong mắt càng sâu hơn nữa.

Âm vật của nàng ta chính là răng.

Hàm răng sắc nhọn này của nàng ta thậm chí còn có thể cắn đứt được sắt thép.

Nàng ta muốn cắn đứt cánh tay của Tô An Lâm.

Răng rắc!

Cánh tay của Tô An Lâm không bị cắn vỡ, mà ngược lại răng của nàng ta đã gãy ngang.

Trong nháy mắt bàn tay Tô An Lâm đã đâm xuyên qua cổ của nàng ta, một tay chìa ra từ sau gáy của nàng ta.

Trên bàn tay vẫn còn vương máu nhỏ xuống tí tách, giữa ngón trỏ và ngón cái đang siết chặt một sợi khí quản.

Xì xì!

Tô An Lâm vừa kéo tay ra, khí quản và huyết quản toàn bộ đều bị hắn kéo theo ra ngoài, máu tươi nhuộm đỏ đất.

Thanh máu trở về con số không!

Lần này, Hồng y nữ tử đã hoàn toàn chết đi.

Yêu diễm nữ tử ở cách đó không xa, ánh mắt nàng ta đờ đẫn, gắt gao nhìn chằm chằm sang cảnh tượng bên này,

“Muội muội!”

Nàng ta nổi giận, sợi tóc dựng thẳng lên, cả người giống như thiêu đốt vậy.

Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên, hỏa ý bùng nổ.

Tô An Lâm cau mày, luồng hỏa ý này dù là hắn cũng cảm giác vô cùng khó giải quyết.

Nhiệt độ cực nóng hầm hập kéo tới, Tô An Lâm cảm nhận được lớp da bên ngoài của mình đang tổn thất từng chút một, thanh máu cũng dần dần giảm xuống.

‘Chiêu thức mới này, đối với ta mà nói có lúc thực sự nguy hiểm.’

Tô An Lâm trầm ngâm.

Hắn không định sẽ cảm nhận sức mạnh của đối phương thêm nữa, hắn nhấc cái bàn bên cạnh lên, ném về phía đối diện.

Cùng lúc đó, thân thể hắn đột ngột tăng tốc.

“Bốp!”

Hắn dùng sức ở hai tay vỗ một cái, một cơn gió thật lớn ập tới, xua tan đi nhiệt độ nóng hầm hập xung quanh.

Lúc này Tô An Lâm mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Vẻ mặt yêu diễm nữ tử khẽ biến sắc, nàng ta liền vội vàng vung tay lên, bỗng nhiên ánh nến trong phòng chợt tắt ngúm đi, khung cảnh trở nên tối đen như mực, âm khí chậm rãi bay tới, hắc vụ lơ lửng, lao về xung quanh.

“Hihihi…”

“Quan nhân…đến đây.”

“Quan nhân…ngài đang làm gì thế?”

Bỗng nhiên, âm thanh như có như không vang vọng ở xung quanh truyền đến bên này.

Tô An Lâm khẽ nhếch miệng:

“Còn chơi chiêu này?”

Xung quanh quả thực tối đen không thấy rõ, xòe tay ra cũng không thấy được năm ngón tay.

Nhưng đối với hắn mà nói thì thế này có tác dụng không? Hoàn toàn vô dụng.

Thanh máu cứ bày ra ở đó kia mà.

Thanh máu của yêu diễm nữ tử vẫn còn lại hai phần ba, nàng ta đang chầm chậm tiến về từ phía bên trái của hắn.

Mà ở xung quanh, lại có thêm một đám nữ tử vọt tới.

Những nữ tử này đều là người da quỷ, làm việc ở trên con thuyền này để câu dẫn nam nhân, trên thực tế họ đều là thủ hạ của yêu diễm nữ tử kia.

“Tô An Lâm, ngươi hại muội muội ta, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

Nữ tử hét lên những thanh âm the thé chói tai vô cùng.

“Ngay cả Lão quái đầu người ta còn có thể giết, sợ ngươi chắc?”

“Cái gì, hắn chết rồi sao!”

“Các ngươi là ai?”

Tô An Lâm quát lớn.

“Đợi đến khi ngươi chết thì sẽ biết, bọn ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng như vậy đâu.”

Cửa phòng ở bốn phương tám hướng, bỗng nhiên từng cái một mở ra.

Âm phong không ngừng lay động, một đám người da quỷ lao về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm vẫn không nhúc nhích, nhìn hắn như thể không còn cách nào, nhưng thực tế hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào vị trí yêu diễm nữ tử kia.

Đột nhiên, nữ tử đã đến gần trong gang tấc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right