Chương 594: Muộn Màng Hơn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 594: Muộn Màng Hơn

Trước đấy tuy rằng Hoàng Hưng đã bỏ chạy, nhưng hắn ta cũng không ngốc, vẫn để lại một quân sư ở hiện trường.

Vị quân sự này trước đó đi theo Dương Văn Lý, sau khi Dương Văn Lý rời đi, hắn ta lo lắng quân đội ở trong tay Hoàng Hưng sẽ kết thúc nhanh, cho nên đã để lại vị quân sư này.

Khỏi phải nói, việc này vô cùng hữu dụng.

Nếu không thì sau vài lần hành động của Hoàng Hưng, đội quân sớm đã bị diệt sạch, không thể nào giữ lại cho đến bây giờ.

“Cho dù có quân sư ở đó thì ta cũng không yên tâm lắm, dù sao chúng ta cũng không có việc gì…”

Tô An Lâm cũng hết cách, chỉ có thể đi theo.

Đi ra khỏi Biên Lương Thành, bên ngoài là cảnh tượng hoang vắng.

Một hàng hơn mười người, thúc ngựa nhanh như bay, không bao lâu sau đã đến dưới chân núi của một ngọn núi hoang.

Ngọn núi này cũng không cao, xung quanh là bụi cây gai và đại thụ che phủ.

Loại cây gai đại thụ là loại thực vật duy nhất ở đây, bởi vì những thứ này ngăn trở, ngựa hay lang thú đều rất khó để nhanh chóng chạy lên trên núi.

Tô An Lâm vừa đến nơi này thì đã nhìn thấy hơn mười mấy con hắc lang thú đang canh giữ ở dưới chân núi.

Thanh máu của con cao nhất đạt đến ba trăm, con thấp nhất thì cũng hai trăm.

Trong thoáng chốc Tô An Lâm liền kích động hẳn lên.

Hắc lang thú bên bọn họ chỉ có khoảng một ngàn con, mà bên phía quân Lập Kỳ có đến bốn ngàn con.

Số lượng này nếu như bị hắn chém chết thì…

Tô An Lâm nghĩ thôi cũng thấy hứng thú vô cùng.

Điểm kinh nghiệm chắc sẽ tăng vùn vụt mất thôi.

Lên núi tiến vào trong doanh địa, giống hệt những Tô An Lâm dự đoán, khi chúng binh dĩ nghe nói sau này Dương Văn Lý sẽ là tướng quân của họ, toàn bộ binh sĩ đều bộc phát ra tiếng gào thét dữ dội.

Đặc biệt là quân sư, một tiếng ‘bịch’ vang lên, hắn quỳ xuống trước mặt Dương Văn Lý.

“Tướng quân, ngài đã trở lại rồi, nửa năm nay, ngài có biết nửa năm nay ta đã phải trải qua cuộc sống thế nào không?”

Dương Văn Lý cũng sững sờ một hồi lâu, nhướng mày hỏi:

“Ngươi…ngươi là ai thế?”

Hắn ta không hề mù mặt, mà là thật sự không nhận ra được người trước mặt này là ai?

“Là ta đây mà, Gia Cát Phong.”

“Gia Cát Phong?”

Dương Văn Lý nhíu mày lại, nói:

“Càn quấy, sao ngươi có thể là Gia Cát Phong được chứ? Gia Cát Phong là người tầm ba mươi tuổi, là quân sự do ta mời tới, còn ngươi, sáu bảy mươi tuổi, tóc bạc đầy đầu, mặt đầy nếp nhăn, sao có thể là Gia Cát Phong chứ, nói, ngươi rốt cuộc là ai?”

“Tướng quân, ta thật sự là Gia Cát Phong mà, ngài nhìn kỹ đi.”

Người trước mặt vội vàng xốc lại đầu tóc của mình.

“Tướng quân, ngài nhìn kỹ vào.”

Hộ vệ thống lĩnh và đại đội trưởng ở bên cạnh cũng vội vàng lên tiếng giải thích:

“Tướng quân, đây thật sự là quân sư đại nhân, chỉ là ngài ấy dãi nắng dầm mưa, ngày ngày thức đêm, cho nên mới trở thành bộ dáng như bây giờ.”

“Đúng vậy, quân sư đại nhân kể từ sau khi ngài rời đi thì vất vả hơn rất nhiều, có mấy lần ta còn nhìn thấy ngài ấy dốc hết tâm huyết đến nỗi ho ra máu.”

“Sợ rằng sẽ không còn sống được bao lâu nữa đâu.”

“Đúng vậy, chắc chắn sẽ đoản thọ mất thôi, haiz…”

“Hai người các ngươi nếu như không biết nói chuyện thì bớt nói lại một chút.”

Nhìn thấy hai người đội trưởng lải nhải không ngừng, Dương Văn Lý liền trách mắng.

Một đám người liền vội vàng im bặt.

Dương Văn Lý nhìn Gia Cát Phong ở trước mặt mình, dần dần suy nghĩ lại.

“Là ngươi à, ta nhớ ra rồi, sao ngươi lại trở thành bộ dạng này?”

Gia Cát Phong bày ra vẻ mặt đau khổ, bắt đầu kể lại.

Nghe xong những lời hắn ta nói, Tô An Lâm mới biết đã xảy ra những chuyện gì.

Thì ra sau khi Dương Văn Lý bị giáng chức, Hoàng Hưng đã đến đây, tên gia hỏa đó không hiểu thứ gì thì cũng thôi đi, lại còn cố hết sức để gây sự chú ý.

Việc này làm cho Gia Cát Phong mệt mỏi vô cùng, mỗi ngày đều phải lao tâm khổ sức vì mọi việc trong quân doanh.

Cứ như vậy, dần dà lâu ngày, hắn ta đã trở thành bộ dáng thế này.

“Thì ra là như vậy, Gia Cát Phong, vất vả cho ngươi rồi.”

Dương Văn Lý cảm khái vỗ lên vai của Gia Cát Phong.

Gia Cát Phong chực chờ suýt rơi nước mắt.

“Tướng quân đại nhân, không vất vả, không cực khổ, có thể đợi được đến ngày ngài trở lại, ta có chết cũng không hối tiếc!”

“Đừng có nói bừa, ta còn cần ngươi giữ lại cái mạng này để cùng bọn ta đánh bại bọn quân Lập Kỳ đó.”

Gia Cát Phong nghĩ đến đánh trận thì không nhịn được mà thở dài một hơi.

“Sao vậy?”

Dương Văn Lý tương đối hiểu rõ Gia Cát Phong, bình thường dưới tình huống này, hắn ta sẽ không tùy tiện thở dài như vậy.

Gia Cát Phong nhíu mày nói:

“Tướng quân, rất lâu rồi ngài không quay về, ngài có điều không biết, thời gian gần đây, quân ta huấn luyện hời hợt, một số binh sĩ bị lang kỵ binh của kẻ địch đánh bại, đánh tơi bời không còn manh giáp, binh khí tổn thất nghiêm trọng, số binh khí hiện tại ước tính chỉ có thể trang bị cho hai phần ba nhân mã mà thôi!”

“Cái gì, binh khí thậm chí còn không trang bị đủ thì đánh trận thế nào?”

Dương Văn Lý thẳng thừng lên tiếng trách mắng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right