Chương 595: Quân Địch

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 595: Quân Địch

“Khôi giáp tổn thất còn lớn hơn, có một phần còn bị thủ hạ của Hoàng Hưng bán ra bên ngoài, cho dù ta có cố gắng tranh lấy nhưng cũng hoàn toàn vô dụng.”

Dương Văn Lý nghiêm mặt nói:

“Vậy thì còn không mau tranh thủ mua lại!”

“Trong quân doanh thiếu hụt ngân sách, đều là do đám người Hoàng Hưng tham ô, chúng binh sĩ đừng nói là mỗi tháng được nhận tiền, ngay cả ăn no cũng có nhiều khó khăn.”

Gia Cát Phong thở dài một hơi, vẻ mặt bất lực.

“Tên Hoàng Hưng này thật quá to gan, ngay cả ngân sách của biên quan cũng dám tham ô!”

“Báo…”

Đúng lúc này, binh lính từ bên ngoài vội vàng chạy vào.

“Báo cáo tướng quân, không hay rồi, quân đội lang kỵ kinh của quân Lập Kỳ đã đuổi giết đến trong thành rồi.”

Quân Lập Kỳ biết được doanh địa bên này không dễ đánh, cho nên bình thường sẽ gây rối ở đô thành thị trấn xung quanh, cướp một ít đô vật xong sẽ bỏ chạy.

“Số lượng khoảng bao nhiêu?”

“Một ngàn!”

“Lập tức chuẩn bị nhân mã, ngăn chặn quân Lập Kỳ.”

Dương Văn Lý lập tức nói:

“Lần này, ta muốn đích thân ra trận, để cho bọn người Lập Kỳ biết rằng, Dương Văn Lý ta đã trở lại!”

Tô An Lâm nhíu mày lại, nói:

“Quân ta huấn luyện hời hợt như vậy lại đi chi viện cho người trong thành, bọn chúng đợi quân ta mệt mỏi rồi tấn công, điều này không có lợi cho chúng ta.”

“Hiện tại không quản được nhiều như vậy đâu.”

Tô An Lâm ngẫm nghĩ lại rồi nói:

“Vậy ngươi dẫn theo lang kỵ binh đi ngăn chặn, cho ta ba trăm kỵ binh, ta sẽ đi đối phó với đại bản doanh của quân địch.”

“Cái gì?”

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ, nhất là Gia Cát Phong, hắn ta trừng to mắt, trong lòng thầm nghĩ đây là người nào, chỉ có ba trăm kỵ binh mà muốn tiến công đại bản doanh của quân địch.

Nhìn thấy ánh mắt mọi người đều kinh ngạc hoang mang, Tô An Lâm bất đắc dĩ nói:

“Ta đây là muốn vây Ngụy cứu Triệu.”

“Vây Ngụy cứu Triệu là gì?”

Mọi người không ai giải thích được.

Ở thế giới này không hề có nước Ngụy hay nước Triệu nào cả, cho nên mọi người không hiểu, không biết ‘vây Ngụy cứu Triệu’ có nghĩa là gì.

Tô An Lâm chỉ có thể giải thích đại khái hàm nghĩa của cụm từ ‘vây Ngụy cứu Triệu’.

Mọi người vừa nghe xong, trong lòng chợt bừng tỉnh.

“Thì ra là như vậy, đánh về phía đại bản doanh của quân địch, sau khi đám lang kỵ binh đó nghe thấy tin tức, chắc chắn sẽ nôn nóng, cho rằng đại bản doanh xảy ra chuyện không may, đến lúc đó sẽ rút quân.”

Gia Cát Phong gật gật đầu, ánh mắt ngời sáng:

“Người này có chút bản lĩnh.”

“Việc quân cơ không đợi thêm được nữa, vẫn mong tướng quân lập tức hạ lệnh.”

Tô An Lâm cất lời.

“Được, Tô đường chủ, ta cấp cho ngươi năm trăm kỵ binh, hy vọng ngươi không khiến ta thất vọng.”

Dương Văn Lý biết rõ Tô An Lâm thật sự có bản lĩnh, hơn nữa kế hoạch này cũng không tệ.

Hiện tại bọn họ không thích hợp ra trận để liều mạng với quân địch.

Thế nhưng quân địch vừa tiến công lại còn gây rối trong dân chúng, bọn họ không thể không xuất binh.

Mà bây giờ, dùng kế vây Ngụy cứu Triệu, có thể buộc quân địch rút lui.

Chiêu này thực sự không tệ.

Ngay tức thì, Tô An Lâm được bổ nhiệm làm đại tướng tiên phong, thống lĩnh năm trăm kỵ binh.

Lúc vừa nãy, Tô An Lâm hiểu rõ được, số lượng lang kỵ binh của bọn họ bên này khoảng một ngàn, kỵ binh khoảng tầm ba ngàn.

Mà ở bên phía quân địch, lang kỵ binh có bốn ngàn, kỵ binh ước chừng hơn một vạn.

Nhưng điều này cũng không sao cả.

Lần này xuất phát, Tô An Lâm chỉ là giả vờ tiến công mà thôi.

“Xuất phát!”

Tô An Lâm cưỡi ngựa lao điên cuồng.

Dưới sự dẫn dắt của thủ hạ, rất nhanh năm trăm kỵ binh đã đánh đến một nơi đóng quân của quân địch.

Nơi này là một vùng sườn núi cao cao, nằm tựa bên một dòng sông.

Những chiếc lều bạt nằm san sát nối tiếp nhau, đàn ngựa vô số con đang dạo bước trong trạng thái nghỉ ngơi.

Tô An Lâm không hề dẫn binh tiến công doanh địa chính của quân địch mà đánh về nơi chứa lương thực.

Bên đó còn có rất nhiều trâu bò và đàn dê, còn có không ít ngựa được thả ở đó.

Lúc này, quân Bát Kỳ cũng đã chú ý đến tình huống bên này.

“Ô la la la, Ô la la la…”

Ngay lập tức, quân Bát Kỳ liền hô lên cảnh báo.

Một số người lập tức nổi giận, đám người Đại Hạ đáng ghét này lại còn dám chủ động tiến công bọn họ, làm vậy không phải là đang xem thường thực lực của bọn họ hay sao?

Tô An Lâm dẫn theo người, chen lẫn đi vào trong hệt như một thanh kiếm sắc bén vậy.

“Châm lửa, đốt cháy hết những chỗ này.”

Tô An Lâm vừa nói, trong tay hắn cầm một trường thương, đâm về phía đại tướng đang chạy tới.

Lần này ra trận, vũ khí mà hắn dùng chính là một cây trường thương.

Hắn cũng hết cách, đại đao và búa chấn thiên của hắn đều quá nặng, nếu để ngựa mang trên người, hoàn toàn không thể chạy xa được.

Phốc!

Vị đại tướng này chỉ một chiêu đã bị đâm xuyên thấu qua tim.

Gã trừng to đôi mắt:

“Người Đại Hạ đáng ghê tởm kia, các ngươi vậy mà lại dám đánh lén!”

Tô An Lâm vừa rút cây thương ra, ầm!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right