Chương 596: Lấy Một Chọi Hai
Thi thể của gã đã bị vỡ tan thành từng mảng.
“Giết!”
Tô An Lâm gặp người nào thì sẽ giết người đó.
Những người Lập Kỳ này hoàn toàn không phản ứng kịp, rất nhiều binh sĩ Lập Kỳ cho dù đã vội vã cầm thương lên ngựa tiến công, nhưng trong tình huống không tạo thành trận hình, thoáng chốc đã bị đánh chết.
“Không hay rồi, quân Đại Hạ đánh tới đây rồi.”
“Chết tiệt, nhân lúc lang kỵ binh của chúng ta không có ở đây thì liền tới đây, bọn họ không lo lắng dân chúng trong thành sẽ bị chúng ta giết sạch hết hay sao?”
“Đáng ghét, lập tức đi thông báo cho lang kỵ doanh, bảo bọn chúng quay trở lại.”
Nhất thời, mấy binh lính truyền tin liền cưỡi ngựa vội vàng rời khỏi doanh địa.
Đối với những người này, Tô An Lâm cũng không hề cản lại.
Sau khi đã làm loạn một hồi, Tô An Lâm lại nhìn thoáng qua số máu mà kiếm được lần này.
Một mình hắn đã giải quyết gần bốn mươi người, lấy được hơn một ngàn điểm kinh nghiệm.
Thế nhưng khi thời gian trôi qua, ở bên phía quân địch xa xa đằng kia, một vài đội kỵ mã đã sẵn sàng chờ xuất phát, gần như sắp tiến công lại.
“Đến lúc có thể rút lui rồi!”
Tô An Lâm nói thầm.
“Rút quân!”
Tô An Lâm hét lớn một tiếng.
Đại quân rút lui khỏi doanh địa quân địch.
“Đi đi đi…”
Lần tiến công này, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Quân Lập Kỳ nhận ra không dễ đuổi theo, chỉ có thể mắng chửi một trận rồi rời đi.
Mà ở bên ngoài Biên Lương Thành lúc này.
Lang kỵ binh của quân Lập Kỳ đã chiến đấu ác liệt với lang kỵ binh do Dương Văn Lý dẫn đầu.
Cả hai bên đều có một ngàn lang kỵ binh, nhưng sức chiến đấu của quân Lập Kỳ rõ ràng mạnh hơn.
Đặc biệt là lang kỵ của bên họ, con nào cũng đều uy mãnh bá đạo.
Còn lang kỵ của Đại Hạ thường gầy yếu hơn, đụng tới thì liền bại trận.
Cũng may mà nơi này là sân nhà của Đại Hạ, cho nên miễn cưỡng cũng có thể duy trì chiến đấu.
Dương Văn Lý người bên mình đều thất bại thảm hại trong sân nhà thì trong lòng vô cùng khó chịu.
“Vì sao lang kỵ binh của quân địch có thể lấy một chọi hai, mà bên chúng ta lại yếu đến như vậy!”
Đối phương có thể lấy một chọi hai, hàm ý là, quân địch chỉ với số lượng ít ỏi thôi cũng có thể đánh bại được bọn họ.
Huống hồ, số lượng quân địch còn nhiều thế kia.
Lần này may mà bọn chúng chỉ dẫn theo một ngàn lang kỵ binh, nếu không thì bọn họ sẽ càng khó đối phó hơn.
“Tướng quân, nơi này nguy hiểm, ngài vẫn nên lui ra phía sau thì hơn.”
Gia Cát Phong bất lực lên tiếng khuyên.
“Quân cứu viện trong thành đã đến rồi.”
Đúng lúc này, thủ hạ vui mừng báo cáo.
Theo chân bọn họ, bên trong thành, Thành chủ Tôn Liên Thành thống lĩnh quân phòng thủ, cuối cùng đã xuất hiện rồi.
Ông ta dẫn đầu đội cung tiễn thủ, theo hướng cung tiễn thủ xạ kích, quân địch cảm nhận được áp lực vô vàn.
Nhưng đúng lúc này, quân địch đột nhiên khí thế vô cùng.
Thì ra ở bên trong rừng, lại có thêm một đội quân lang kỵ binh ngàn người đã đánh tới.
“Cái gì? Nơi đó sao lại có nhiều lang kỵ binh ẩn nấp đến như vậy?”
Dương Văn Lý ngây ngẩn cả người.
Hắn ta lập tức ý thức được, trúng kế rồi.
Mục đích lần này của quân địch, hoàn toàn không phải là đến gây rối mà là nhân lúc hắn ta dẫn binh tới đây, sẽ đối phó với hắn ta dứt khoát một lần.
Trong lúc nhất thời, cả hắn ta và Gia Cát Phong đều nôn nóng, không hẹn mà cùng nhớ tới lời Tô An Lâm khuyên nhủ trước đó.
Rằng không nên trực tiếp dẫn binh ra đây.
Nhưng giờ có nói gì cũng không còn kịp nữa rồi.
“Tướng quân, ngài rút lui khỏi đây trước đi.”
Gia Cát Phong tỏ ra nghiêm trọng hô lên.
“Ha ha ha, không ngờ nhỉ, Dương tướng quân lại đến đây rồi, lần này thật đúng là niềm vui bất ngờ đó.”
Ở bên phía quân địch, tên thủ lĩnh dẫn đầu đám lang kỵ binh đánh tới sau đó liền bật cười lớn.
“Là Ô Nhật Kỳ Hàn.”
Nhìn thấy người đi tới, Dương Văn Lý hết sức kinh hãi.
Ô Nhật Kỳ Hàn chính là quan thống lĩnh của quân Lập Kỳ lần này.
“Không ngờ, ngươi lại đích thân dẫn đội.”
Sắc mặt Dương Văn Lý trầm xuống.
Ngay từ đầu hắn ta đã rất lo lắng, bởi vì mục tiêu của quân địch, chính là hắn ta.
Nhưng hắn lập tức nghĩ tới, may mà Tô An Lâm đã dẫn binh đi đến doanh địa của quân thù.
Nghĩ đến đây, Dương Văn không còn suy sụp tinh thần nữa, hắn ta hô to:
“Mọi người đừng hoảng, đại quân của chúng ta đã đánh giết đến doanh địa của quân địch, chúng ta chỉ cần kiên trì, một khi doanh địa quân địch bị phá vỡ thì sẽ có thể thắng lợi.”
Tin tức này nhanh chóng truyền tới bên chỗ Tôn Liên Thành.
Trong lòng ông ta mừng rỡ:
“Nhân mã của chúng ta đã đánh tới doanh địa quân địch, mọi người kiên trì thêm chút nữa.”
Khi chúng binh sĩ nghe nói doanh địa của quân địch đã bị công phá, tất cả mọi người đều hò hét sôi nổi vô cùng.
“Thắng rồi, chúng ta thắng rồi.”
Ô Nhật Kỳ Hàn nhận ra đám lang kỵ binh bên phía Đại Hạ bỗng dưng kháng cự vô cùng quyết liệt.
Quân phòng thủ trên tường thành cũng đánh vô cùng phấn khích như được tiêm máu gà vậy.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Bỗng nhiên, ba binh lính truyền tin phóng ngựa về phía bọn họ.
“Đô đô đô đô… đô đô đô đô…”
Đây chính là tín hiệu rút lui của quân Lập Kỳ, cũng là tín hiệu nguy cấp của doanh địa.
“Sao lại như vậy?”
“Doanh địa của chúng ta xảy ra chuyện gì sao?”
Trong lúc nhất thời, quân Lập Kỳ người nào người nấy đều cảm thấy bất an.