Chương 598: Dương Tướng Quân Thế Nào Rồi
Mỗi ngày chỉ có thể dùng một lần, mà sau mỗi lần sử dụng, cánh tay đều sẽ bị tổn thương, cần phải tĩnh dưỡng,
Bởi vậy, nếu không phải tình huống quan trọng thì bình thường hắn sẽ không ra tay.
Đội quân rầm rộ rời đi, quân Đại Hạ cũng từ từ tập trung lại.
Khi Gia Cát Phong dẫn người đến chỗ Dương Văn Lý, hắn giật mình kinh hãi.
Bụng của Dương Văn Lý bị mũi tên xuyên thủng.
Tuy không chảy máu nhiều, nhưng khi nhìn mũi tên đen sì kia, trong lòng hán trùng xuống.
“Chắc chắn mũi tên bị tôi độc.”
“Gọi y sư, nhanh lên, y sư cứu mạng!”
...
...
Tô An Lẫm dẫn binh sĩ chiến thắng trở về.
Trên đường đi, các binh lính trò chuyện với nhau vô cùng phấn khởi.
Đã rất lâu rồi bọn họ chưa đánh trận nào nhanh như trận này cả.
Cho tới bây giờ, bọn họ luôn thua trong những trận chiến với người Lập Kỳ.
Thế mà lần này, người Lập Kỳ thua không còn một manh giáp.
Ánh mắt nhiều người nhìn về phía Tô An Lâm trở nên khác trước.
Có lẽ, ngay từ đầu khi Tô An Lâm chỉ huy bọn họ, bọn họ đều không để tâm.
Dù sao trong mắt bọn họ, Tô An Lâm chỉ là một tên mãng phu mà thôi.
Thậm chí địa vị của hắn còn không bằng Gia Cát Phong.
Nhưng trong trận chiến vừa rồi, Tô An Lâm tiên phong đi đầu, như một mũi tên cắm vào nội tạng của quân địch.
Số quân giặc do một mình hắn giết còn nhiều hơn bọn họ.
Những người này thật sự tin phục Tô An Lâm.
Trái lại, Tô An Lâm không mấy vui vẻ.
Bởi vì trận chiến này khiến hắn nhận thấy được tệ đoan của phe mình.
Thật sự chênh lệch quá lớn.
Bởi vì Đại Hạ đông dân, lãnh thổ rộng lớn nên mới có thể cầm cự lâu trước sự tấn công của người Lập Kỳ.
Bằng không...
Hắn lắc đầu, nghĩ thôi đã thấy khó.
Nhưng khó mấy cũng phải kiên trì.
Trên đường đi, hắn nghĩ ra rất nhiều chiêu thức, ngoại trừ Thiết Tật Lê và Cự Mã Thương, hắn còn nghĩ đến những cách khác.
Chưa đi đến nơi đóng quân, Tô An Lâm đã phát hiện ra sự khác thường.
Rất ít người, mà phần lớn mọi người đều tỏ ra u sầu.
Hắn hỏi kỹ càng thì mới hay, Dương Văn Lý bị thương trong cuộc chiến vừa rồi.
Bị mũi tên bắn thủng bụng, đang trong tình trạng nghìn cân treo sợi tóc.
Không chỉ có vậy, hắn còn trúng độc.
Hiện nay các binh lính đều vô cùng lo lắng, nếu Dương văn Lý chết thì đội quân này sẽ mất đi linh hồn, vậy thì thảm rồi.
Mọi binh sĩ đều đang xì xào bàn tán, lo lắng cho tương lai của mình.
Tô An Lâm than thở, cứ tiếp tục như thế này thì sợ là nguy mất.
“Tô tiên sinh đã về chưa?”
Đột nhiên, một người đưa tin chạy lại gần.
“Ta đây, Dương tướng quân thế nào rồi?”
Tô An Lâm đứng dậy.
Người lính này mở một tờ công văn ra, nghiêm mặt nói:
“Dương tướng quân bị trọng thương, bệnh tình nguy kịch, hắn mời ngươi qua thương lượng việc hệ trọng.”
“Ta biết rồi. ta đến đó ngay đây.”
Tô An Lâm cũng không lề mề, lập tức lên ngựa, đi theo binh sĩ chạy vào trong thành.
…
…
Trong phủ thành chủ, bầu không khí sầu thảm bao trùm.
Dương Văn Lý là nhân vật quan trọng của quân đội, chẳng ngờ hắn lại bị thương.
Tôn Liên Thành ngồi trên giường, nhìn y sư chữa trị của Dương Văn Lý, trong lòng hắn vô cùng lo lắng.
“Thương thế của Dương tướng quân không có gì đáng ngại, nhưng mà chất độc trong cơ thể hắn lại rất phiền toái! Đó là độc rắn Tây Vực, ngay cả người Lập Kỳ còn bó tay với loại độc này chứ đừng nói là chúng ta! Loại độc này sẽ từ từ ăn mòn lục phủ ngũ tạng, người trúng độc sẽ chết vì thối rữa!”
Y sư trầm giọng, nói.
“Có cách nào không, y sư, ngươi phải cứu hắn, hắn là tướng quân Dương Văn Lý!”
Tôn Liên Thành nói.
“Ta chỉ có thể trì hoãn sự phát tán của độc tố, kê đơn thuốc hộ tâm mạch, nhưng mà có thể cầm cự được bao lâu… Hầy, chỉ có thể nghỉ ngơi nhiều vào, nghỉ nhiều một ngày thì thêm một ngày hy vọng!”
Y sư giải thích.
“Ta không thể nghỉ ngơi, hiện nay người Lập Kỳ…”
Dương Văn Lý hãy còn mê man, chưa ngất xỉu hoàn toàn.
Hắn nói chuyện một cách khó nhọc, nhưng ngay sau đó lại ngã xuống vì đau đớn.
“Dương tướng quân, phải chú ý nghỉ ngơi, bây giờ ngươi không thể nói chuyện lớn tiếng.”
Y sư vội vàng trấn an.
“Ta… Ta còn có thể đứng dậy.”
Dương Văn Lý nói đứt quãng.
“Tướng quân, ngươi phải chú ý giữ gìn sức khỏe, bao nhiêu anh em đều đang chờ ngươi khôi phục đấy.”
Gia Cát Phong nói, ngữ khí lo lắng không thôi.
Y sư vội nói:
“Tướng quân thế này nhất định không thể mang binh đánh giặc được.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Tôn Liên Thành sốt ruột.
Hắn cũng không hiểu gì về việc mang binh cả.
Chẳng lẽ lại để cho Hoàng Hưng lên chỉ huy?
Nhưng làm vậy cũng không được, Hoàng Hưng thật sự không phải người có bản lĩnh dẫn dắt quân đội.
Dương Văn Lý hơi khôi phục thần trí, hắn cảm nhận được cơ thể của minh càng ngày càng nặng nề, và hắn cũng nhận ra, mình thật sự không thể thống lĩnh binh sĩ rồi.
Lần này phải làm sao đây?
Đột nhiên, hắn nghĩ đến Tô An Lâm.
“Tô đường chủ đâu, chẳng phải dã bảo hắn đến đây à?”
Dương Văn Lý thều thào dò hỏi.
“Tướng quân, đã đi báo tin rồi, tính thời gian, chắc bây giờ là đến rồi đấy.”
Gia Cát Phong nói.