Chương 599: Nhờ Ngươi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 599: Nhờ Ngươi

“Hắn đối phó với đại bản doanh của người Lập Kỳ thế nào?”

“Chưa biết tình hình thế nào.”

Gia Cát Phong đi đến bên giường, nói với vẻ mặt đau khổ:

“Tướng quân, ngươi đã như vậy rồi thì đừng quan tâm việc trong doanh trại nữa, mọi việc cứ giao cho ta!”

Hắn cũng không có cách nào cả.

Vốn dĩ tưởng rằng tướng quân tới thì cuối cùng mình cũng có thể nghỉ ngơi.

Ai ngờ tướng quân lại bị thương.

Đúng lúc này, cuối cùng cũng có tiếng bước chân vang lên bên ngoài.

“Tô đường chủ đến.”

Một binh lính vào bẩm báo.

“Mau mời vào.”

Tôn Liên Thành quay đầu lại bảo.

“Vâng!”

Binh sĩ lui ra, một lát sau thì dẫn Tô An Lâm đến.

Khi Tô An Lâm vào phòng, tất cả mọi người đồng thời nhìn về phía hắn.

Tô An Lâm chắp tay chào, đồng thời chú ý đến Dương Văn Lý nằm trên giường.

“Thanh máu của Dương Văn Lý: 110/280.”

Được lắm, Dương Văn Lý thế mà lại suy yếu đến mức này.

May mà thương thế của hắn dường như đã ổn định hơn, thanh máu dao động liên tục, song không tiếp tục giảm xuống.

“Tô đường chủ, chuyện đối phó đại bản doanh của người Lập Kỳ thế nào rồi?”

Tôn Liên Thành hỏi giúp Dương Văn Lý.

Tô An Lâm kể lại những gì đã xảy ra.

Khi nghe được tin người Lập Kỳ đại bại, bầu không khí trong phòng mới thoải mái hơn đôi chút.

Dương Văn Lý thở dài một hơi, nỉ non:

“Hay, hay lắm, cuối cùng cũng khiến bọn họ thảm bại, lần này, chúng ta không thua! Khụ, khụ, khụ…”

“Tướng quân, ngươi đang bị thương, nói ít thôi.”

Tô An Lâm đi đến bên giường, an ủi Dương Văn Lý.

Dương Văn Lý xoay sang nhìn hắn, thở dài:

“Đáng tiếc ta quá vô dụng, bị thương ngay lúc này, vừa rồi ta nghĩ rất nhiều, về sau phải làm sao đây, mãi đến khi ngươi đến, ta mới biết nên làm gì.”

“Ý của ngươi là…”

Tô An Lâm cau mày.

“Hy vọng ngươi tạm thời thay thế vị trí của ta, quản lý đại quân, Gia Cát Phong sẽ phụ tá ngươi!”

Dương Văn Lý vừa ho vừa nói.

“Cái gì, để ta làm sao!”

Tô An Lâm sửng sốt.

“Chỉ có mình ngươi hiểu Thiết Tật Lê và Cự Mã Thương, mà thực lực của ngươi cũng đủ mạnh, các binh sĩ sẽ nghe lời ngươi.”

“Nhưng mà ta không hiểu quân sự!”

Tô An Lâm không muốn gánh vác trách nhiệm này, dù sao chuyện này liên quan đến phương hướng chiến tranh, vả biết bao nhiêu binh lính đều dựa vào hắn.

Lỡ như chỉ huy sai lầm thì sẽ gây ra tai nạn chết người.

“Không, với kế hoạch của ngươi trước đây, ta cảm thấy ngươi có tài chỉ huy, với lại có Gia Cát Phong phụ tá ngươi, nhất định ngươi có thể xoay chuyển tình thế.”

Dương Văn Lý nghiêng đầu suy yếu:

“Nhờ… Nhờ ngươi.”

Tôn Liên Thành và Gia Cát Phong đứng bên cạnh đều cảm thấy bất ngờ.

Từ tận đáy lòng, bọn họ không tin Tô An Lâm.

Bọn họ vẫn giữ thành kiến với năng lực chỉ huy của hắn.

Đặc biệt là Gia Cát phong, tuy lần này Tô An Lâm thành công đánh bại quân địch.

Nhưng hắn cảm thấy, đó chỉ là trùng hợp, một tên vũ phu hoàn toàn nhờ vào đánh bậy đánh bạ mới khiến quân địch tổn thất.

Nếu thật sự vận dụng binh pháp, Tô An Lâm chắc chắn không làm được.

Thế nhưng hắn đang định lên tiếng thuyết phục Dương Văn Lý thì thấy Dương Văn Lý nghiêng đầu, ngất xỉu.

“Ờm… Vậy thì Tô đường chủ, ngươi tạm thời thay thế Dương tướng quân đi.”

Bây giờ Tôn Liên Thành cũng không có cách nào khác cả.

May mà còn có Gia Cát Phong ở bên cạnh giúp đỡ, hắn cũng không cần lo lắng quá.

Tô An Lâm nhíu mày, nói:

“Vậy được, ta sẽ tạm thay chức tướng quân, xin hãy mau chóng chữa trị cho Dương tướng quân.”

Y sư gật đầu:

“Tô tướng quân yên tâm, tình trạng vết thương đã ổn định, chir có điều loại độc này hơi phiền phức.”

“Độ gì?”

Tô An Lâm ngồi xuống mép giường:

“Để ta xem chất độc trong cơ thể Dương tướng quân ra sao?”

“Tô tướng quân cũng biết chữa bệnh sao?”

Tô Liên Thành kinh ngạc.

Tô An Lâm đặt tay lên tay của Dương Văn Lý, giải thích:

“Trước đây ta ở trong núi, từng ứng phó với một vài loại độc.”

Bàn tay hắn vừa mới chạm cơ thể của Dương Văn Lý thì Trường Bì Tiên Kinh trong ngực hắn hơi tỏa nhiệt.

Nó đang hấp thu chất độc trong người Dương Văn Lý!

Nhưng những người khác không biết.

Một lát sau, Tô An Lâm nói:

“Vừa rồi ta vận dụng nội công, giúp Dương tướng quân thanh trừ một ít độc tố trong cơ thể.”

“Cái gì, vậy cũng được ư?”

Điều này khiến y sư giật mình, lần đầu tiên hắn thấy cách làm cách.

Hắn vội vàng quan sát, quả nhiên hắn phát hiện khuôn mặt đen thui của Dương Văn Lý bây giờ trở nên hồng hào.

Điều này chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ độc tố đích xác đã bị loại bỏ một ít rồi.

“Được, được, Tô tướng quân, chiêu này của ngươi lợi hại quá, lão phu bội phục.”

Tô An Lâm xua tay tỏ vẻ không đáng kể:

“Ngươi trị liệu đi, Gia Cát Phong tiên sinh, chúng ta đi chỉnh đốn nơi đóng quân thôi.”

“Khoan đã!”

Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên ngoài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right