Chương 623: Ngươi Hãy Yên Tâm

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 623: Ngươi Hãy Yên Tâm

Bọn họ chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Tống Đạt Thư.

Tống Đạt Thư hít sâu một hơi, nói:

“Thống lĩnh, ta có phải gián điệp hay không, trong lòng ngươi biết rõ, kế hoạch của ta vô cùng hoàn mỹ, thế nhưng vẫn bị phát hiện, vậy thì chỉ có một khả năng.”

“Nói!”

Thật ra Ô Nhật Kỳ Hàn cũng biết, Tống Đạt Thư không thể là nội gián được.

Nhưng phải lấy hắn để xả giận.

Bằng không, hắn khiến đại quân tin phục bằng cách nào?

“Trong quân ta có gián điệp! Hơn nữa kẻ này còn nắm giữ địa vị cao! Thống lĩnh, ngươi nghĩ lại mà xem, khi chúng ta xuất phát, ta lo lắng có nội gián nên cố ý bố trí mọi người không được đi riêng lẻ, chúng ta hành quân cấp tốc suốt một đường, binh lính bình thường không có cơ hội tách ra.

Vì thế ta kết luận, địa vị của nội gián không thấp.”

“Đó chính là ngươi!”

Một tướng quân thấp bé chỉ vào Tống Đạt Thư.

Tống Đạt Thư bị chỉ tên cũng không dám thở mạnh.

“Về rồi nói sau.”

Sắc mặt của Ô Nhật Kỳ Hàn rất khó coi.

Hiện giờ hắn không có thời gian đi bắt nội gián.

“Trước tiên trói Tống Đạt Thư lại, chờ trở về thì xử lý sau.”

“Vâng!”

Sắc mặt Tống Đạt Thư trở nên u ám, hắn không ngờ mình lại rơi vào kết cục này.

“Tại sao, tại sao ta lại thua.”

Hắn thì thầm với giọng điệu ấm ức.

“Rầm rầm…”

Đột nhiên, trên thảo nguyên phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên!

“Có một nhóm người đang di chuyển về phía này, hình như là đội ngũ của Đại Hạ.”

Ô Nhật Kỳ Hàn nghe thấy thế thì lập tức nhìn về phía đó.

Trên gò núi xa xa, hơn một nghìn lang kỵ binh cùng với hơn một nghìn kỵ binh đang chạy về phía bọn họ.

Trong lòng hắn trùng xuống

“Sao quân địch lại đuổi theo nhanh như vậy.”

“Thống lĩnh, xin hãy cho ta năm trăm lang kỵ binh để ta cản phía sau.”

Tướng lĩnh thấp bé chủ động xin đi giết giặc, có thể thấy được hắn đã ôm quyết tâm liều chết.

Ô Nhật Kỳ Hàn thở dài.

Tuy không muốn cho đại tướng dưới trướng mình đi nhưng hắn biết, bây giờ chỉ có thể làm như vậy.

“A Bố Lôi, giao cho ngươi chặn hậu, hy vọng… Hy vọng ngươi không khiến ta thất vọng.”

A Bố Lôi gật mạnh, hắn nói với vẻ nghiêm túc:

“Thống lĩnh, ngươi hãy yên tâm, A Bố Lôi ta dù phải chết cũng sẽ ngăn cản quân địch đến cùng.”

“Đi đi, ta cảm thấy vinh dự vì ngươi.”

“Vâng!”

A Bố Lôi nhanh chóng triệu tập binh sĩ.

Hắn kiểm kê tổng cộng năm trăm lang kỵ binh, tất cả đều là những chiến binh lão luyện trong đội ngũ.

Tuy Tống Đạt Thư bị trói, nhưng vẫn đi theo bên cạnh Ô Nhật Hàn Kỳ.

“Thống lĩnh, ngươi đừng cho A Bố Lôi đi.”

Tống Đạt Thư lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ:

“Ta giỏi nhìn người nhất, A Bố Lôi không đủ trung thành, khả năng cao hắn sẽ dẫn người rời đi.”

“Tống Đạt Thư, ngươi nói nói xấu huynh đệ của bọn ta.”

Một tướng lĩnh nghe không nổi nữa, hắn chắp tay nói:

“Thống lĩnh, xin hãy ra lệnh giết chết kẻ này!”

“Đúng vậy, lại dám ly gián huynh đệ chúng ta, chúng ta có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục!”

“Xin hãy để cho ta dùng một búa giết hắn.”

Ô Nhật Kỳ Hàn nhíu mày:

“Tống Đạt Thư, ngươi thấy chưa? Những dũng sĩ này đều là huynh đệ của ta, là người thân cận nhất với ta, ấy thế mà ngươi lại ly gián bọn ta, vốn dĩ còn muốn để ngươi sống thêm vài ngày, bây giờ xem ra không thể để ngươi sống tiếp được nữa!”

Hắn phải tự tay giết Tống Đạt Thư.

Nhưng đúng lúc này, một binh sĩ phía xa cuống cuồng chạy lại:

“Không ổn rồi thống lĩnh, A Bố Lôi tướng quân đột nhiên dẫn binh chạy ra đằng sau chúng ta!”

“Cái gì?”

Sắc mặt Ô Nhật Kỳ Hàn thay đổi, ở phía xa xa, A Bố Lôi dẫn theo đội ngũ đông nghịt chạy trốn rồi!

Hơn nữa còn cố ý đi vòng ra mặt sau của đội quân bọn họ.

Ô Nhật Kỳ Hàn tức giận muốn hộc máu!

Đội ngũ do A Bố Lôi dẫn dắt đều là lính tinh nhuệ của hắn!

Tất cả đều là lang kỵ binh, thế mà lại bị lừa đi mất rồi.

Do hắn quá bất cẩn, quá tin tưởng A Bố Lôi.

Không sắp xếp một người giám sát, thế nên hiện giờ mệnh lệnh của A Bố Lôi chính là mệnh lệnh của đội ngũ đó.

Giờ thì hay rồi. tướng chặn hậu mang theo đội ngũ tinh nhuệ chạy trốn, hắn thành người bọc hậu.

“Hầy, thống lĩnh, ta đã nói rồi, ta không nhìn nhầm mà.”

Tống Đạt Thư đã quyết tâm muốn chết, cho nên cũng không nói năng đắc tội người khác nữa.

“Các ngươi đấy, một đám đầu gỗ ngoan cố, ta khuyên các ngươi mà các ngươi lại không nghe!”

“Ngươi nói cái gì?”

Ô Nhật Kỳ Hàn nổi giận!

“Ta nói không đúng à? Nếu các ngươi nghe ta thì không nên để cho A Bố Lôi đi chặn hậu, năm trăm lang kỵ binh sao có thể chạy trốn được? Có năm trăm lang kỵ binh ở đây, cho dù thua thì chắc chắn cũng có thể khiến quân địch tổn thất nặng nề! Đến lúc đó, thống lĩnh hoàn toàn có thể phá vòng vây.”

Phải nói rằng Tống Đạt Thư nhìn mọi việc thấu đáo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right