Chương 624: Ô Nhật Kỳ Hàn
Nhưng tất cả đã quá muộn rồi.
“Vụt, vụt, vụt!”
Từng mũi tên bay vùn vụt tới.
Tô An Lâm tự mình dẫn dắt đội ngũ, cưỡi ngựa, giương cung cài tên!
Mục tiêu nhắm thẳng vào tướng lĩnh đội mũ giáp.
“Vụt!”
“Phập!”
Bên cạnh Ô Nhật Kỳ Hàn, một tướng quân bị bắn thủng cổ, hai mắt trợn trừng với vẻ khó tin, sau đó ngã lăn xuống đất.
“Ha ha ha, thua rồi, thua rồi, chắc chắn phe địch có thần xạ thủ, chúng ta thua rồi.”
Tống Đạt Thư lắc đầu:
“Tống lĩnh, ta thật sự không phải gián điệp, nhưng mà ta quả thực đã thua rồi, ta thua tâm phục khẩu phục, xin ngươi hãy cho ta một cái chết thống khoái.”
“Keng!”
Ô Nhật Kỳ Hàn chém đứt dây xích trói tay Tống Đạt Thư.
“Thống lĩnh, ngươi…”
Tống Đạt Thư không thể tin nổi, không ngờ thống lĩnh lại tha cho hắn.
“Tống Đạt Thư, ta biết ngươi không phải gián điệp, chúng ta thua rồi, ngươi đi đi, nếu có thể sống sót thì nhớ hóa vàng mã cho ta.”
Ô Nhật Kỳ Hàn lẩm bẩm.
“Thống lĩnh, ta biết rồi, ngươi bảo trọng!”
Tống Đạt Thư nhặt đao mà tướng lĩnh vừa ngã xuống đeo trên người rồi quay đầu rời đi.
Lúc này, Ô Nhật Kỳ Hàn dẫn binh lính đi theo mình liều mạng cháy trốn.
Các tướng lĩnh sau lưng từng người tự chiến đấu.
Có người chạy trốn, có người đầu hàng.
Đành chịu thôi, số lượng của kỵ binh của bọn họ không còn lại bao nhiêu.
Mà lang kỵ binh đều bị A Bố Lôi mang đi cả rồi.
Vì thế chỉ có thể đầu hàng.
Trên chiến trường, tình hình cuộc chiến bỗng chốc thay đổi.
Nhờ vào thanh máu, Tô An Lâm nhanh chóng phát hiện ra Ô Nhật Kỳ Hàn.
Hắn hừ lạnh một tiếng, một nhát đao xử lý một tên hộ vệ bên cạnh Ô Nhật Kỳ Hàn, ngay sau đó nhảy lên, đứng đối diện đối phương.
“Ô Nhật Kỳ Hàn, ngươi chạy nhanh thật!”
Tô An Lâm quay đầu mỉm cười, mũi đao chỉ thẳng vào Ô Nhật Kỳ Hàn:
“Đáng tiếc, ngươi chạy không thoát.”
“Ngươi chính là Tô An Lâm!”
Vẻ mặt của Ô Nhật Kỳ Hàn rất khó coi, hắn suy đoán.
“Xem ra ta nổi danh quá rồi nhỉ, ngươi thế mà lại biết ta.”
“Ha ha ha, không ngờ, quả thực là ngươi, ta cũng không ngờ được người khiến ta thất bại thảm hại lại là một thanh niên trẻ tuổi!”
Tô An Lâm nhún vai:
“Ta coi như ngươi đang khen ta.”
“Đại Hạ có tướng lĩnh như ngươi thì lo gì không hưng thịnh? Thế nhưng, ngươi có nghĩ tới không? Dù ngươi lợi hại đến mấy thì ngươi có thể địch lại được gian thần trong triều đình hay sao? Ngươi chống lại được tên hoàng đã ngu ngốc vô năng kia sao?”
Ô Nhật Kỳ Hàn nói một cách lạnh lùng.
Tiếng chém giết vang lên bốn phía hiện giờ dường như cách biệt hoàn toàn với hắn, hắn không sợ hãi nữa.
Phải nói rằng, Ô Nhật Kỳ Hàn cũng có chút bản lĩnh.
Nghe nói, mới đầu hắn chỉ là hoàng tử không được coi trọng trong bộ lạc nào đó.
Bằng thực lực của mình, hắn lần lượt giải quyết từng huynh đệ tỷ muội, sau đó đi đến ngày hôm nay.
Thậm chí Tô An Lâm cảm thấy, nếu không có sự xuất hiện của mình, có lẽ nơi này sẽ bị hắn thống trị.
Sau đó, dùng nơi này làm ván cầu để tiến vào Trung Nguyên.
“Ta địch nổi hay không địch nổi thì cũng không cần ngươi quan tâm, bây giờ ngươi bỏ vũ khí xuống, ta có thể đảm bảo, cho dù giết ngươi thì ta cũng sẽ để ngươi được chết thống khoái!”
Tô An Lâm nói.
“Ha ha, muốn bắt ta? Không dễ vậy đâu.”
Ô Nhật Kỳ Hàn hừ lạnh, đột nhiên hắn dùng bí dược!
Cùng lúc đó.
Những tướng quân Lập Hạ chưa chết cũng đồng loạt dùng bí dược.
“Gào!”
Cơ thể của những người này đột ngột phình to như quả bóng bay, trông giống hệt những con quái thú.
Số lượng rất nhiều, hơn hai mươi người.
Tô An Lâm không sợ, nhưng cấp dưới không chịu nổi.
Nếu đánh nhau, thuộc hạ của hắn sẽ thương vong nghiêm trọng.
“Rút lui, bọn họ dùng bí dược, chờ hết dược hiệu chúng ta đến cũng không muộn!”
Tô An Lâm không liều mạng với địch, hắn lập tức kéo cương ngựa quay đầu lại, dẫn người của mình rút lui.
Tuy Ô Nhật Kỳ Hàn đã biến thành một người giống như quái thú.
Nhưng hắn vẫn còn tư duy, hơn nữa cực kỳ thông minh.
Thấy Tô An Lâm chạy trốn, hắn nóng nảy:
“Tại sao ngươi lại bỏ chạy, ngươi có còn dũng khí nữa không?”
“Dũng khí thành lập trên cơ sở trí thông minh, ngươi dùng bí dược thì đã là người chết rồi, tại sao ta phải liều mạng với ngươi?”
Tô An Lâm nói với giọng điệu khinh thường.
“A...”
Ô Nhật Kỳ Hàn nổi giận.
Tuy thực lực của hắn tăng vọt, nhưng tốc độ không nhanh bằng ngựa.
Vì thế, sau khi giết chết vài binh sĩ, hắn chỉ có thể gào rống một cách bất lực.
Cả đám thuộc hạ cũng vậy.
Tuy rằng bọn họ trở nên mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần, giống như quái thú cỡ nhỏ, có thể xé xác hắc lang thú.
Nhưng mà kẻ địch lại chạy mất.
Lúc này!
Tô An Lâm đứng từ đằng xa, mỉm cười nhìn cảnh này.
“Hầy, đúng là khiến người ta nhức đầu, vốn dĩ chỉ giúp đỡ phòng thủ một thời gian, tại sao lại thành ra đánh bại quân địch rồi?”
Hắn cảm thấy không hiểu ra sao.
Hình như quân địch đều tự đưa đến tận nơi.