Chương 585: Ta Muốn Đi Thánh Địa Tố Cáo Ngươi
Đối mặt với ánh mắt của Tề Hùng, Tiêu Hàn Y vẫn mang bộ dạng lạnh lùng như trước.
Nhưng mà điều này lại khiến mọi người có mặt đều có thể nhìn ra hai người này nhất định là có cái gì mờ ám với nhau, đám người ở phía sau, bao gồm cả Diệp Trường Thanh cũng tham chiến, lúc này cũng tỏ ra tò mò.
“Tông Chủ biết nàng ta sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Hả? ? ?
Vốn là nhỏ giọng nói thầm một câu, không nghĩ tới sẽ có người đáp lại, quay đầu nhìn lại, Tuyệt Ảnh không biết từ lúc nào xuất hiện ở bên cạnh.
“Tuyệt Ảnh Phong Chủ…”
“Làm sao vậy, sao cứ nhìn thấy ta là sợ như vậy?”
Đối mặt với Diệp Trường Thanh có chút uể oải, Tuyệt Ảnh thay đổi phong cách thường ngày, ôm chặt lấy cánh tay của Diệp Trường Thanh, trong lúc nhất thời, đột nhiên truyền đến một cỗ cực kỳ mềm mại, khiến Diệp Trường Thanh sửng sốt trong chốc lát.
Cảm giác này thực sự không thể so sánh với Bách Hoa Tiên Tử, nhưng ……
Sau khi cố gắng vùng vẫy, nhưng hắn lại phát hiện không thể lấy nó ra được, Tuyệt Ảnh vậy mà lại sống chết ôm chặt lấy cánh tay của mình.
“Sao, không vui sao?”
Miệng còn kề bên tai Diệp Trường Thanh, thổ khí như lan nói ra, khiến Diệp Trường Thanh nhất thời cảm thấy khó chịu.
Cũng may nữ nhân này không có làm ra hành động gì quá đáng, sau khi trêu chọc Diệp Trường Thanh một chút, liền nhìn về phía Tiêu Hàn Y nói.
“Trước kia nàng là đạo lữ của đại sư huynh, tuy rằng có chút phức tạp, nhưng chuyện giữa sư huynh nàng cũng có không ít, không ngờ nàng thế mà chạy đến Trung Châu, gia nhập Thánh địa.”
“Đạo lữ?”
“Đúng vậy, hơn nữa nàng còn là đại sư tỷ của Lạc Hà tông.”
Đại sư tỷ? Điều đó có nghĩa Tô Lạc Tinh là sư đệ của nàng rồi? Chỉ là nhìn Tiêu Hàn Y trước mặt này, Diệp Trường Thanh thực sự rất khó có thể tin mối liên quan giữa nàng với cái lão già Tô Lạc Tinh đó.
Người trong cùng một thế hệ, có sự chênh lệch lớn về ngoại hình như vậy sao?
Hay là nói nữ tu sĩ này chú trọng ngoại hình của mình hơn nam tu sĩ?
Trong khi Tuyệt Ảnh và Diệp Trường Thanh đang trò chuyện, Tề Hùng cuối cùng cũng lên tiếng.
Nếu Tiêu Hàn Y làm như không biết hắn, Tề Hùng đương nhiên sẽ không tự làm mất mặt mình, mà trực tiếp nhìn về phía chúng nhân Phật môn nói.
“Như vậy đi, nếu Thánh Sứ đã lên tiếng, Đạo Nhất tông ta tự nhiên sẽ không biết tốt xấu, Phật môn các ngươi chỉ cần tuỳ tiện bồi thường một ít cho chúng là được, sau đó chuyện này coi như xong.”
Nghe vậy, sắc mặt của mọi người trong Phật môn tốt hơn một chút, thầm nghĩ, Tề Hùng này vẫn còn tính là đi đúng hướng.
Tuy nhiên, loại suy nghĩ này chỉ tồn tại trong chốc lát, trong giây tiếp theo, theo lời của Tề Hùng, tất cả mọi người trong Phật môn đều trở nên tức giận.
“Thì là 1 vạn viên đan dược cấp Thánh phẩm, 20.000 phù trận cấp Thánh phẩm, 5.000 trận bàn cấp Thánh phẩm, ngoài ra còn có cái gì mà Thần binh, Bảo binh, mấy cái này thì Phật môn các ngươi đưa 10.000 bộ, cũng coi như đủ rồi.”
Mấy lời này vừa nói ra, tất cả đám người trong Phật môn đầu tiên đều có chút sửng sốt, sau đó giận dữ quát.
“Tề Hùng, ngươi mất trí rồi?”
“Ngươi mịa nó sao không đi đoạt luôn đi.”
“Không thể, tuyệt đối không thể.”
Phật môn không phải là không nghĩ tới chuyện Tề Hùng sẽ thừa cơ dùng công phu sư tử ngoạm, thế nhưng thứ mà bọn họ không nghĩ tới, khẩu vị của con hàng này sẽ lớn như vậy.
Cái này mịa nó đã không còn là công phu sư tử ngoạm nữa, hoàn toàn là Thao Thiết muốn Thôn Thiên.
Tất cả đều là Thánh cấp, vậy mà cũng dám mở mồm đòi 10.000 đến 20.000 cái, ngươi mẹ nó coi đan dược và phù triện cấp Thánh là rau cải trắng ở bên đường sao.
Đừng nói đến Tây Châu, cho dù có gộp tất cả các đại tông môn ở Đông Châu lại với nhau, thì có thể kiếm đâu ra nhiều bảo vật cấp Thánh như vậy chứ?
Bọn họ không chút do dự từ chối, Tề Hùng thấy vậy tựa hồ đã đoán được từ lâu, một mặt bất đắc dĩ quay đầu nhìn về phía nam tử trung niên đi cùng Tiêu Hàn Y nói.
“Thánh Sứ nhìn xem, ta cũng không còn cách nào khác.”
Hắn trương lên gương mặt vô tội, làm giống như Phật môn người ta không muốn bỏ qua vậy.
Nghe vậy, bầu rượu trong tay của nam tử trung niên gần như không cầm vững được, sau đó nhìn Tề Hùng với ánh mắt phức tạp.
Người này làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng là bản thân đòi hỏi quá đáng.
Nhiều bảo bối như vậy, ngay cả Phật môn Tây Châu có muốn cũng không cầm ra từng ấy được, cho nên bọn họ đồng ý mới là lạ, nhà ngươi coi người ta là đang ở Thánh địa Trung Châu sao.
“Cái kia Tề Tông Chủ……”
Tuy nhiên, hắn vẫn phải cân nhắc đến lý do của Tiêu Hàn Y, nam tử trung niên vẫn định khéo léo hơn, nhưng hắn còn chưa kịp mở lời, Tiêu Hàn Y ở bên đã trực tiếp lên tiếng.
“Ta cảm thấy không có việc gì, Tề Tông Chủ ra giá này coi như công đạo.”
Hả? ? ?
Những lời này vừa nói ra, khiến cho nam tử trung niên ngây ngẩn cả người, Tề Hùng ngây ngẩn cả người, Phật môn mọi người trợn mắt ngoác mồm.
Nguyên một đám mang vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía Tiêu Hàn Y, trong lòng điên cuồng gào thét.
“Ngươi mịa nó nghe lại bản thân xem mình vừa nói gì có được hay không? Giá tiền này mà gọi là công đạo sao?”
“Cùng một bọn, chắc chắn cái bà nương này và Đạo Nhất Tông nhất định là có vấn đề.”
“Mẹ nó lại là một đôi cẩu nam nữ? Nữ nhân này và Tề Hùng tuyệt đối có mối quan hệ gì đó.”
Trong lòng của một đám cường giả Phật môn lập tức có vô số suy đoán, nhưng vô luận suy đoán thế nào, cái bà nương này dù sao nhất định là có quan hệ với Tề Hùng.
Thậm chí, một tên Phật Tổ của Phật môn nhịn không nổi nữa mà trực tiếp nói ra.
“Không thể nào, nếu đã là như vậy, Phật môn chúng ta tình nguyện đồng quy vu tận.”
Làm sao có thể đáp ứng dạng bồi thường này được, mà Tiêu Hàn Y nghe vậy thì lại không nhanh không chậm liếc mắt nhìn cái bọn Phật Tổ Phật môn này.
Cho dù đối phương là Đại Thánh, nhưng Tiêu Hàn Y cũng không sợ hãi chút nào, ngữ khí vẫn lạnh như băng.
“Được, nhưng nếu như ngươi không tôn trọng Thánh Lệnh, như vậy đối thủ của Phật môn ngươi chính là Thánh địa.”
Hả? ? ? Cái quỷ gì, cái tên Phật Tổ Phật môn này sau khi nghe vậy thì chính là nghiến răng nghiến lợi, còn muốn nói điều gì đó, cũng may là một tên Phật Tổ khác ở bên cạnh kịp thời ngăn cản.
Đắc tội đến Thánh địa cũng không phải là lựa chọn sáng suốt, đừng nhìn Phật môn bọn họ thống trị cả một châu, nhưng đối với những Thánh địa Trung Châu kia mà nói, căn bản không đáng nhắc tới.
Cái này cũng giống như thôn bá trong làng vậy, ngươi có thể ở trong thôn hoành hành không sợ bất kỳ ai, nhưng như vậy thì sao, cũng không phải là sau khi tiến vào thành thì chẳng đáng là gì sao.
Những ưu thế độc nhất được trời ban của Trung Châu, thì về cơ bản đã tạo ra khoảng cách giữa nó và bốn châu lục khác.
Chính vì thế mà người ta căn bản sẽ không để ngươi vào trong tầm mắt.
Hít một hơi thật sâu, một tên Thánh giả Phật môn khác vừa nói vừa kìm nén cơn giận trong lòng.
“Thánh Sứ, bồi thường này quá nhiều, Phật môn ta cho dù tiêu hết tất cả những thứ mà chúng ta đang có, cũng không có khả năng lấy được từng đó.”
Nghe vậy, Tiêu Hàn Y không trả lời, mà quay đầu nhìn về phía Tề Hùng, ý nghĩa rất rõ ràng, do ngươi quyết định.
Thấy cảnh này, chúng Phật Tổ của Phật môn càng thêm tức giận.
Các ngươi mẹ nó tem tém một chút lại được không? Công khai tới như vậy luôn à.
“Lão nạp nhất định phải đi Trung Châu, đích thân đi tới Thánh địa để cáo trạng nàng.”
Có Phật Tổ quyết định, hắn nhất định phải kiện cho bằng được Tiêu Hàn Y, hắn cũng không tin, cái bà nương này còn có thể một tay che trời ở Thánh địa sao?
Hôm nay Phật môn của hắn bị chịu một sự sỉ nhục như vậy, há có thể nuốt trôi được.
Khinh người quá đáng, thật sự là khinh người quá đáng.
Về phần nam tử trung niên đi cùng với Tiêu Hàn Y, hắn chỉ đơn giản là lúc này dứt khoát lựa chọn giả chết.
Hắn thực sự treo lên người một dáng vẻ việc không liên quan đến mình, cũng không để ý đến ánh mắt gần như khẩn cầu của Phật môn kia.
Dù sao ta cũng mặc kệ, các ngươi chính là tự mình nói đi, còn ta thì làm một cái đánh xì dầu là được.
Bầu không khí trong đấu trường trong lúc nhất thời có vẻ hơi trầm lặng, Phật môn nghiến răng để kìm nén cơn giận của mình, trong khi Tề Hùng thì lại bởi vì ánh mắt nhìn chăm chú của Tiêu Hàn Y mà hắn luôn có cảm giác ớn lạnh truyền từ phía sống lưng.
Mãi một lúc lâu sau, Tề Hùng mới chậm rãi phun ra một câu.
“Có muốn để bản thân ta dẫn người đi xem thử bảo khố của Phật môn các ngươi không?”
Hả? ? ?