Chương 588: Cơ Hội Thưởng Tiệc

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 588: Cơ Hội Thưởng Tiệc

Thời điểm Tề Hùng nói chuyện này, Vương Tiếu ngày càng cảm thấy hứng thú hơn.

Hơn nữa, bữa tiệc hôm nay là vì hai người Vương Tiếu và Tiêu Hàn Y, Diệp Trường Thanh quả thực đã thể hiện kỹ năng của mình, chọn ra nguyên liệu nấu an tốt nhất.

Hiện nay, với sự hỗ trợ của Ngự Thú phong, hệ thống chăn nuôi của Đạo Nhất tông đã dần được cải thiện.

Dù là yêu thú bay trên trời, bơi trong nước hay chạy trên mặt đất, ở Đạo Nhất tông đều có.

Có một trang trại trại chăn nuôi Thủy tộc ở Đông Hải, nơi từng là Viên Sơn cũng đã được Đạo Nhất tông biến thành nông trường, trong đó các loại chim bay cá nhảy đầy đủ.

Nhìn thấy từng nguyên liệu tinh xảo được bưng lên bàn, Vương Tiếu đã có chút nhịn không nổi.

Đừng nói là hắn, ngay cả Tiêu Hàn Y lạnh lùng cũng không thể rời mắt khỏi những món ăn trên bàn.

Chỉ là đám người Tề Hùng lại ngồi bất động, cho nên hay người Vương Tiếu cũng không tiện chủ động động đũa. ‌

Hắn cũng không biết bọn họ đang chờ cái gì, cho đến khi Diệp Trường Thanh và Bạch Hoa tiên tử đi vào phòng riêng, Tề Hùng cuối cùng mới mở miệng cười nói.

“Ha ha, Trường Thanh tiểu tử đến rồi, mau tới ngồi đi, vị trí tốt này là dành cho ngươi.”

“Vương huynh, đây là đường chủ của Thực Đường, Diệp Trường Thanh.”

Sau khi giới thiệu sơ lược một chút, Vương Tiếu ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Trường Thanh.

“Mấy món này đều là do ngươi làm à?”

” “Đích thật là do vãn bối làm ra.”

“Lợi hại.”

Mặc dù khi đứng ở trước mặt Vương Tiếu, Diệp Trường Thanh là tiểu bối, nhưng lúc này Vương Tiếu đối với hắn lại rất nhiệt tình.

Không chỉ vì thức ăn ngon trên bàn này, mà còn vì thái độ của đám người Tề Hùng đối với Diệp Trường Thanh.

Đó chính là thực sự đặt ở địa vị ngang nhau mà đối đãi, thậm chí là vì đợi Diệp Trường Thanh đến mà mọi người cũng không có ai động đũa, điều này cho thấy đám người Tề Hùng đối với Diệp Trường Thanh rất coi trọng.

Như vậy, Vương Tiếu tự nhiên sẽ không ngu xuẩn đi nói những lời đắc tội với người ta.

Khi mọi người đã ngồi xuống, Tề Hùng cười nói.

“Tới đi, không cần phải khách khí… .”

Lời này vừa nói ra, Vương Tiếu cuối cùng cũng không kịp chờ đợi mà dùng đũa gắp lên miếng giò ở trước mặt, cắn một miếng.

Nó có mùi rất thơm, nhưng khi cho vào miệng, hương vị lại càng bùng nổ, trực tiếp khiến Vương Tiếu sững sờ nguyên tại chỗ.

Về việc này, đám người Tề Hùng đã sớm quen thuộc, chẳng phải ngay từ đầu bọn họ cũng giống như vậy sao.

Nhưng lần này, tất cả mọi người vẫn có chỗ đánh giá thấp tay nghề của Diệp Trường Thanh, lúc này so với bình thường còn ngon hơn một chút.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của Tề Hùng và những người khác sáng lên.

“Hồng tôn sư đệ, Vương huynh cũng là người có tửu lượng tốt, hôm nay ngươi có thể cùng Vương huynh uống một chén.”

Tề Hùng bất động thanh sắc quay đầu nói với Hồng Tôn, hắn nghĩ thầm, giết một con trước rồi lại nói, ăn cái gì ăn, lăn đi uống rượu của ngươi đi, ngươi không thấy rượu mối ta cũng đã tìm cho ngươi xong rồi sao.

Chỉ là đợi hồi lâu cũng không có đáp lại, Tề Hùng khó hiểu quay đầu lại nhìn.

Mẹ nó con ‌hàng này… Đầu đã muốn vùi vào trong cái bát gà hấp kia luôn rồi.

Về phần những người khác, Tần Sơn Hải, Ngô Thọ, Thạch Tùng, và Điền Nông, cũng đều cũng không khá hơn là bao.

Nguyên một đám giống như quỷ chết đói đầu thai vậy.

Thấy vậy, Tề Hùng tức giận nói.

“Có khách ở đây, các ngươi có thể nhã nhặn một chút có được không?”

“Nhã nhặn? A, đại sư huynh, ngươi đem con gà quay đó cho ta đi.”

Nghe vậy, Ngô Thọ muốn một phát giật lấy con gà quay từ trên tay của Tề Hùng, nhưng hắn đã trực tiếp tránh được.

“Cút sang một bên.”

Một mình ngươi ôm nguyên toàn bộ con gà quay, còn nói bọn họ phải nhã nhặn một chút sao? Bọn người Hồng Tôn sau khi nghe vậy trực tiếp mặc kệ hắn.

Có lẽ hắn cũng cảm thấy có chút xấu hổ, nuốt miếng thịt gà vào miệng, vốn định cùng đám người Vương Tiếu nói lời xin lỗi, nhưng sau khi quay đầu lại nhìn.

Con hàng Vương Tiếu này vậy mà lại cầm đĩa, liếm nó một cái giống như gió cuốn mây tan, đầu lưỡi mịa nó còn tạo thêm tàn ảnh.

Tiêu Hàn Y thì vẫn tốt hơn một chút, nhưng không khá là bao.

Hai tay nắm chặt cái đùi giò lớn kia, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm hai bên, giống như sợ có người tiến lên cướp đi, khóe miệng còn dính đầy vết dầu.

Ha ha…

Khóe miệng giật giật một cái, Tề Hùng cảm thấy mình không cần nói phải nói thêm cái gì nữa.

Rõ ràng là mở tiệc chiêu đãi, nhưng tại sao cái này lại có cảm giác như quay trở lại nhịp điệu ăn cơm trong Thực Đường vậy?

Cò nữa, chẳng lẽ là do Vương Tiếu và Tiêu Hàn Y thích ứng quá nhanh sao?

Chỉ có ba người Diệp Trường Thanh, Bách Hoa tiên tử, còn có Tuyệt Ảnh vẫn duy trì sự trấn định ngồi ở đó.

“Ngươi mà không đi cướp, đợi lát nữa ngay cả cái nịt cũng không còn.”

Bách Hoa Tiên Tử ưu nhã gắp một miếng rau xanh, nhàn nhạt nhìn về phía Tuyệt Ảnh ngồi ở bên cạnh.

Nghe vậy, Tuyệt Ảnh thì lại không nhanh không chậm đáp lại một câu.

“Không sao, Trường Thanh hứa đợi lát nữa sẽ làm riêng cho ta ăn.”

“Hả???”

Đối với cái này, Bạch Hoa tiên tử lại lần nữa đưa ánh mắt tử vong nhìn tới, còn về phần Diệp Trường Thanh bị hai nữ nhân kẹp ở giữa, khiến cho hắn có cảm giác như bị kim châm.

“Ta cũng không còn cách nào khác.”

Đây là lời nói thật, nhưng câu tiếp theo Diệp Trường Thanh lại không dám nói, nàng giống như so với ngươi tốt hơn, ta không có ngăn cản được dụ hoặc, mẹ kiếp, dùng cái này để khảo nghiệm Trưởng Lão sao?

Diệp Trường Thanh thật sự là bất đắc dĩ, làm gì có người nào mịa nó có thể đỡ nổi chiêu này chứ.

Thấy vậy, Bách Hoa Tiên Tử hung ác liếc nhìn Tuyệt Ảnh một cái, lập tức cũng không nói thêm lời, cái đứa lẳng lơ này là hạ quyết tâm muốn cướp người sao? Hừ, vậy cứ chờ xem.

Hai nữ nhân này âm thầm phân chia cao thấp, mà bên phía bọn người Tề Hùng đã ăn uống no nê.

Một bữa cơm như gió cuốn mây tan ăn, khiến cho Vương Tiếu và Tiêu Hàn Y thực sự là bị kinh động như gặp thiên nhân.

Hương vị không cần phải nói, đây tuyệt đối là hoàn mỹ tìm không ra một điểm lỗi lầm, mà hiệu quả của món ăn này thực sự khiến hai người họ kinh ngạc không thôi.

Thảo nào Tề Hùng có gan nói với bọn họ đây là loại đồ ăn đặc sản của tông môn, cho dù có đưa tầm mắt ra khắp Hạo Thổ, thì cũng không thể tìm ra cái thứ hai giống với cái mà bọn họ đang ăn được.

Lời này hoàn toàn không phải là đang phóng đại, Vương Tiếu cảm thấy ít nhất là cảm thấy cho dù ở Trung Châu cũng chưa từng nếm qua dạng món ăn ngon như vậy.

“Vương huynh, thế nào, có hợp khẩu vị của ngươi không?”

“Tốt, tốt, tốt lắm, ta thật sự…”

Vương Tiếu ngạc nhiên mà cười nói, mà Tề Hùng thấy vậy cũng gật đầu cười, bây giờ là thời điểm tốt nhất để nói chuyện.

Tuy nói Tiêu Hàn Y vốn là đang đứng về phía họ, nhưng nếu có cơ hội lôi kéo Vương Tiếu một chút, ngu gì không làm chứ?

Tề Hùng mời cả hai người Vương Tiếu đi đến động phủ của hắn uống trà, Vương Tiếu cũng hiểu ý nên rất sảng khoái mà đáp ứng.

Nhưng trước khi đi, con hàng này đã nhiệt tình chào tạm biệt với Diệp Trường Thanh, làm ra một bộ dáng vẻ lưu luyến không nỡ bỏ.

Sau khi tiễn mọi người, Diệp Trường Thanh đang chuẩn bị làm bữa tối cho Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh.

Nhưng đột nhiên, đột nhiên hệ thống rất lâu không có động tĩnh, truyền đến tin tức.

[Chúc mừng ký chủ đột phá tổng điểm 10 triệu, đã mở ra tiệc rượu bốc thăm trúng thưởng.]

Hả? ? ?

Tiệc rượu bốc thăm trúng thưởng? Trước đây chưa từng nghe qua sẽ có chức năng này, tò mò mở ra bảng hệ thống, sau khi nghiên cứu một chút, Diệp Trường Thanh cuối cùng cũng hiểu được.

Cái gọi là tiệc rượu bốc thăm trúng thưởng là mỗi khi đạt được 10 triệu điểm đều, có thể nhận được cơ hội này.

Có thể trích xuất yến tiệc nổi danh lịch sử của kiếp trước, hệ thống không chỉ cung cấp các vấn đề liên quan đến việc dạy học, còn trực tiếp bổ sung những thứ liên quan đến độ thuần thục.

Ngay cả nguyên liệu cũng là do hệ thống cung cấp, tuyệt đối là đứng đầu chư thiên vạn giới.

So với đồ ăn thông thường, công hiệu của món ăn trong yến hội ban thưởng là hoàn toàn khác nhau đến một trời một vực, cái này cũng có thể coi như là phúc lợi được hệ thống ban cho.

Mở ra bàn quay rút thưởng, nhìn thấy tên tửu yến được đánh dấu trên bàn quay, Diệp Trường Thanh có chút hăng hái nói.

“Đúng là tửu yến nổi danh của các đời đều có, hơn nữa cũng không cần phải lo lắng về nguyên liệu nấu ăn, bởi vì công hiệu của bọn chúng cũng có thể xưng là nghịch thiên, hơn nữa nếu làm đàng hoàng, có thể sẽ thu hoạch được thứ không thể tưởng tượng nổi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right