Chương 592: Đám Lôi Kiếp Này, Loạn Rồi Sao?
Vốn dĩ chỉ có một số đệ tử, Trưởng Lão đang tại tầng thứ Thiên Nhân cảnh, Pháp Tưởng cảnh đột phá.
Cho dù là đại cảnh giới cũng còn được, nhưng mẹ nó bây giờ ngay cả Thánh cảnh cũng có?
Phải biết Thánh Cảnh đại biểu cho cái gì, đều là cùng cấp bậc với nhân vật như chủ tọa Trưởng Lão, phong chủ đó.
Thời điểm Đạo Nhất tông sinh ra Thánh cảnh lần trước còn là trăm năm trước lúc Mạc Du đột phá.
Không sai, con hàng này là người đột phá Thánh cảnh cuối cùng trong một đám sư đệ của Tề Hùng, hơn nữa còn là nhờ dựa vào một đống thiên tài địa bảo cùng đan dược mới thành công đột phá.
Nhưng cũng có thể thông cảm được, dù sao cũng là luyện đan sư, muốn đột phá Thánh Cảnh là việc khó khăn đến nhường nào chứ.
Mà bây giờ, một buổi yến hội liền có người đột phá Thánh cảnh?
“Mẹ kiếp, ta không nhìn lầm chứ?”
“Không phải chứ, ta cũng nhìn thấy.”
Dù là mấy người Tề Hùng bây giờ cũng phải trợn mắt há mồm, mà sau khi khí tức quanh thân vị Trưởng Lão này tăng lên càng ngày càng kinh khủng, trên bầu trời, lôi vân cũng bắt đầu không ngừng hội tụ lại.
Cho dù là có Trận pháp ngăn cách, mọi người cũng cảm nhận được khí tức kinh khủng của lôi kiếp kia.
Hồng Tôn phản ứng đầu tiên, lớn tiếng kêu lên.
“Cút ra ngoài nhanh đi, ngươi muốn hại chết chúng ta sao?”
Lôi kiếp đó, mẹ nó ngươi độ Lôi kiếp ở trong tông môn sao? Ngươi muốn giết chết các đệ tử Đạo Nhất tông ta à?
Đệ tử bình thường ở dưới Lôi kiếp, tuyệt đối chính là có một người chết một người, căn bản không có bất kỳ sức chống trả nào.
Cho nên bất kỳ người nào đột phá Thánh cảnh, cơ bản đều chọn một nơi không có người, như thế mới có thể toàn lực ứng phó với Lôi kiếp buông xuống.
Chuyện độ kiếp ở trong tông môn giống như vậy, đoán chừng toàn bộ Đông Châu cũng chưa từng xảy ra.
Nghe thấy Hồng Tôn rống to, vị Trưởng Lão này cũng nhanh chóng định thần lại, lúc này mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, có điều nhìn qua một chút chiếc đũa vẫn còn kẹp lấy một miếng thịt, hắn không nhịn được đem bỏ vào miệng.
“Còn ăn nữa?”
Thấy bộ dạng này của hắn, mí mắt mấy người Hồng Tôn nháy cuồng loạn, lôi kiếp buông xuống, ngươi còn ăn cơm?
Nghe vậy vị Trưởng Lão này cũng ngượng ngùng ngượng ngùng cười trừ nói.
“Xin lỗi ha, ta lập tức đi đây này, lập tức đi đây.”
Nói rồi con hàng này cẩn thận bước đi, một mặt không nỡ nhìn về phía thức ăn ở trên bàn, có điều lôi kiếp trên đầu càng ngày càng dày đặc, cho dù tiếc nuối đến đâu hắn vẫn chỉ có thể rời đi.
Lôi kiếp làm xuất hiện động tĩnh rất lớn, không chỉ là Thực đường, lúc này toàn bộ Đạo Nhất tông đều chú ý tới.
“Lôi kiếp, có người đột phá Thánh cảnh rồi?”
“Là vị Trưởng Lão nào?”
“Không phải hôm nay có yến hội sao? Ăn cơm còn có thể đột phá?”
Một đám đệ tử nghị luận ầm ĩ, có điều tông môn có thêm một Thánh cảnh cường giả, vậy dĩ nhiên là một chuyện tốt, chứng minh thực lực của Đạo Nhất tông lại thêm một phần cường đại.
Cho nên một đám đệ tử đối với chuyện này vô cùng cao hứng, có điều Phật môn ở bên khác, tâm tình lúc này có chút buồn bực.
Vốn dĩ bữa cơm này cũng không vui vẻ gì, hai người Vương Tiếu cùng Tiêu Hàn Y ăn bữa cơm này từ đầu đến giờ chỉ bày ra một bộ mặt chán ghét, đồ ăn cũng không thèm ăn.
Còn nói cái gì mà không thích ăn đồ chay của Phật môn bọn họ, mẹ nó rõ ràng là các ngươi xem thường Phật môn chúng ta mà.
Vốn đã nhẫn nhịn một bụng lửa giận, thế mà ăn đến một nửa bên phía Đạo Nhất tông lại đột nhiên xuất hiện động tĩnh.
Mọi người đi ra phía sau buồng nhỏ trên tàu xem xét mới phát hiện, mẹ nó thế mà là lôi kiếp, Đạo Nhất tông có người đột phá Thánh cảnh.
Nhất thời sắc mặt một đám thánh giả Phật môn đều tái xanh lại, Đạo Nhất tông rốt cục là xảy ra chuyện gì thế?
Chẳng lẽ là con ruột của trời? Thánh cảnh đấy, nói đột phá là đột phá sao?
Có điều rất nhanh có Thánh giả Phật môn phát hiện ra chuyện không hợp lý, kỳ quái nói một câu.
“Không hợp lý nha.”
“Sao vậy?”
“Đột phá Thánh cảnh thế này mà lại ở trong tông môn?”
Hả ???
Nghe thấy lời này mấy Thánh giả Phật môn khác cũng biến sắc, đúng vậy, chuyện đột phá Thánh cảnh như vậy làm gì có ai lại đột phá ở trong tông môn.
Hơn nữa, lôi kiếp này cũng sắp rơi xuống rồi, lần này là muốn giết bao nhiêu đệ tử Đạo Nhất tông chứ?
Tên Đạo Nhất tông này đầu óc bã đậu sao?
Chỉ là đối với chuyện này, người của Phật môn tất nhiên khi nhìn thấy đều rất vui mừng, bọn họ còn hận không thể khiến lôi kiếp lập tức đánh chết đám khốn khiếp Đạo Nhất tông này đây.
Cho nên trong lúc nhất thời, trong lòng một đám Thánh giả Phật môn thế mà lại bắt đầu không ngừng cầu nguyện.
“A di đà Phật, nhanh bổ xuống nhanh bổ xuống đi.”
“Đánh chết đám khốn khiếp này, nhanh bổ xuống đi.”
“Ổng trời mở mắt đi.”
Bọn họ hận không thể nhìn thấy một giây sau lôi kiếp này lập tức rơi xuống, san bằng Đạo Nhất tông thành bình địa.
Chỉ tiếc, nguyện vọng trong lòng đám người Phật môn cuối cùng cũng không được thực hiện, bởi vì lôi kiếp rất nhanh chóng đã bắt đầu di chuyển.
Hiển nhiên tên khốn khiếp đột phá Thánh cảnh kia đang rời khỏi Đạo Nhất tông.
“Mẹ nó mau bổ xuống đi.”
Nhìn thấy vậy, có một tên Thánh giả Phật môn không kiềm được, cả a di đà Phật cũng không thèm nói.
Cuối cùng, lôi kiếp vẫn thành công rời khỏi phạm vi của Đạo Nhất tông.
Thấy thế đám mặt của một đám Thánh giả Phật môn như táo bón, hô to trời xanh không có mắt.
Vậy mà còn không chờ bọn họ cảm thán bao lâu, một giây sau, mẹ nó phía trên không trung của Đạo Nhất tông lại có một trận lôi vân nhanh chóng tụ hội lại.
“Các ngươi mau nhìn đi.”
“Cái gì?”
“Mẹ ơi.”
Ngay từ đầu còn hiếu kỳ, có điều mọi người đưa ánh mắt nhìn qua thì mẹ nó lại là một trận lôi kiếp.
Sau đó, đám Thánh giả Phật môn lại bắt đầu cầu nguyện, lần này nhất định phải đánh chết đám Đạo Nhất tông khốn khiếp này.
Đáng tiếc, lần lôi kiếp này di chuyển còn nhanh hơn, một giây sau đã biến mất khỏi bầu trời trong phạm vi của Đạo Nhất tông đi sang nơi khác.
Lại không thành công.
Tiếp đó người của Phật môn, còn có hai người Vương Tiếu cùng Tiêu Hàn Y cơm cũng không ăn nữa, cứ đứng tại boong tàu nhìn về phía của Đạo Nhất tông.
Lôi kiếp chính là một đạo lại một đạo xuất hiện.
Mỗi một lần xuất hiện, đám Thánh giả Phật môn lại không nhịn được cầu nguyện thêm một lần, hi vọng ông trời có thể thu dọn bọn tiểu nhân hèn hạ này.
Chỉ tiếc một lần cũng không thành công.
Nhìn thấy bộ dạng này của đám Thánh giả Phật môn, Vương Tiếu lộ vẻ mặt cổ quái.
“Đám người này có bệnh sao? Đạo Nhất tông người ta xuất hiện nhiều Thánh giả như vậy, bọn họ ở chỗ này kích động cái gì?”
Hả ???
âm thanh của câu nói này không nhỏ, mọi người ở đây đều nghe được, nhất thời đám Thánh giả Phật môn đều sững sờ, nháy mắt sắc mặt liền bắt đầu khó coi.
Đúng vậy, mỗi một đạo lôi kiếp đều đại biểu cho việc Đạo Nhất tông có thêm một tên Thánh giả, chỉ mới một đoạn thời gian ngắn ngủi như thế, mà chỉ sợ đã có đến bảy tám đạo lôi kiếp rồi, hơn nữa xem ra còn chưa kết thúc.
Điều này chứng minh trong vòng một đêm, Đạo Nhất tông có thêm bảy tám vị Thánh giả?
Mà họ xem như là địch, cho nên rốt cục bọn họ ở chỗ này kích động cái gì chứ?
Mấy người của Phật môn đã định thần lại, cảm thấy giống như là ăn phải ruồi vậy, mà trong lòng cũng đồng thời vô cùng chấn kinh.
Đạo Nhất tông này xảy ra chuyện gì? Trong vòng một đêm đột nhiên xuất hiện ra nhiều Thánh giả như vậy, muốn nghịch thiên sao?
Có điều còn không chờ bọn họ chấn kinh, một giây sau, phía trên không trung của Đạo Nhất tông có một đạo lôi vân càng lớn hơn nữa hội tụ lại, thấy thế con mắt của một đám Thánh giả đều trừng đến căng tròn.
“Còn nữa?”
“Không đúng, lôi vân này có vấn đề, cái này cái này… cái này mẹ nó căn bản không phải là lôi kiếp của Thánh cảnh, mẹ nó là lôi kiếp Đại Thánh cảnh.”
Một tiếng kêu sợ hãi vang lên, làm mọi người lập tức ngây ra như phỗng, lôi kiếp Đại Thánh cảnh cũng tới, Đạo Nhất tông các ngươi đến cùng là đang làm gì đây?