Chương 596: Vậy Ta Đi Là Được Chứ Gì?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 596: Vậy Ta Đi Là Được Chứ Gì?

Phật Tổ Phật môn vừa bất tài vừa tức giận lớn tiếng cãi lại, không phải mọi người đều nói cái tên Lý Chính Thanh này là người ngay thẳng sao, vì sao lúc này lại đi thiên vị Đạo Nhất tông như vậy chứ?

Chỉ là Phật môn không nghĩ tới, Lý Chính Thanh là người ngay thẳng, nhưng Phật môn và hắn thì có liên quan gì đến nhau sao?

Nếu không phải cân nhắc đến chuyện chiến trường Vạn tộc sắp bắt đầu, cục diện ở Trung Châu lại phát sinh phong vân biến hóa, nếu không phải cần giữ lại một ít nhân tộc có thực lực, cho hắn tiền hắn cũng sẽ không thèm đi quản.

Hơn nữa, giá trị của Đạo Nhất tông cao hơn nhiều so với Phật môn mấy người.

Đối mặt với sự bất mãn của Phật Tổ Phật môn, Lý Chính Thanh cũng khẽ cau mày, một mặt không vui nói ra câu.

“Vậy ta đi nhé?”

Hả? ? ?

Nghe vậy, mấy tên Phật Tổ trong Phật môn sửng sốt, ngươi đi sao? Ngươi đi đâu?

“Nếu Phật môn các ngươi đã không nguyện ý tiếp nhận điều giải của bản tọa, vậy bản tọa chỉ có thể mặc kệ chuyện này, các ngươi tự mình giải quyết.”

“Cái này…?”

Những lời này vừa nói ra, một đám cường giả của Phật môn đều tỏ ra ngây ngẩn cả người, sau đó là dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía Lý Chính Thanh.

Ngươi nghe một chút, ngươi nghe thử một chút đi, tự mình nghe xem cái thanh âm mà ngươi đang nói đây là tiếng người sao?

Bây giờ chúng ta đang ở Đạo Nhất tông, đám người Tề Hùng đều đã đột phá tu vi cấp Đại Thánh, cho nên hiện tại ngươi mới phủi mông một cái rời đi sao? Vậy chuyện sau đó chúng ta làm sao xử lý được? Chờ Đạo Nhất tông một mẻ hốt gọn sao?

Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu đám người Lý Chính Thanh rời đi, thì không một ai trong Phật môn ở ngay chỗ này có thể bước ra khỏi cái cánh cổng này.

Tề Hùng ở bên thậm chí còn nở một nụ cười.

“Đa tạ Lý Trưởng Lão đã thành toàn.”

Mẹ nó, đám người Phật môn sau khi nghe xong lời này, bất cứ ai cũng đều mang sắc mặt càng âm trầm tới cực điểm, bọn họ xem như đã nhìn ra, Lý Chính Thanh và đám người Tề Hùng, Dư Mạt đúng hạn xuyên qua một cái quần, công khai ủng hộ bọn họ.

Nhưng chuyện này càng như vậy, Phật môn càng không thể để cho Lý Chính Thanh rời đi, lúc này, một nhóm Phật Tổ Phật môn mới vừa rồi còn tỏ ra giận dữ, hiện tại thằng nào thằng đấy cũng lật mặt thành một bộ tươi cười nói.

“Lý Trưởng Lão bình tĩnh, vừa rồi chúng ta xác thực có chút kích động, vạn sự dễ thương lượng, dễ thương lượng nha.”

“Hừ, ý kiến của ta đã đưa ra, tiếp thu hay không là quyền của các ngươi, nếu như tiếp nhận quyền phân xử của ta, chuyện này coi như xong, nếu như ngươi không tiếp nhận, coi như ta chưa từng tới.”

“Cái này… Có thể bớt thêm chút được không?”

Nghe vậy cũng khiến đám Phật Tổ Phật môn rơi vào tình trạng có chút tiến thoái lưỡng nan, Đạo Nhất tông ra giá quá cao, nếu như lần này bồi thường như vậy, nhất định sẽ thương cân động cốt đến Phật môn.

Mà lần này, không đợi Lý Chính Thanh nói chuyện, Tề Hùng trực ‌ tiếp mở miệng từ chối.

“Không được, đây là phòng tuyến cuối cùng của Đạo Nhất tông chúng ta.”

Tề Hùng cắn chết không chịu buông tay, mặc dù bên phía Phật môn lòng tràn đầy không cam lòng, ‌ nhưng cuối cùng bọn hắn không còn cách nào khác ngoài việc phải khuất nhục đáp ứng.

Nhưng số tiền bồi thường lớn như vậy phải được huy động từ bên phía Tây Châu kia mới được.

“Khi nào bồi thường xong, thì lúc đó các ngươi mới được rời đi.”

“Ngươi…”

Ai có thể nghĩ đến chuyện Tề Hùng vậy mà trực tiếp giữ chân bọn họ lại, mẹ nó đây không phải là muốn nhốt bọn họ lại sao?

Vậy mà cái tên Lý Chính Thanh này còn lên tiếng ủng hộ.

“Cũng có lý, cổ ngữ có câu, một tay giao người, một tay giao tiền nha.”

“Ngươi…”

Bọn họ không phải là tù binh, bọn họ tới đây là để đàm phán, vì cái gì mà lại mạc danh kỳ diệu bị giam rồi?

Tuy nhiên, hình thức không bằng con người, cho Phật môn không còn cách nào khác ngoài việc nghiến răng nuốt vào bụng.

Chẳng mấy chốc, tin tức đã được gửi lại cho Tây Châu, yêu cầu họ mang tiền đến để chuộc người.

Mà nghe nói đến cái giá tiền này, mấy cái tên cường giả Phật môn vẫn còn đang ở Tây Châu kia, cả đám đều sợ ngây người, các ngươi mịa nó đến cùng là đã làm gì rồi?

Cuối cùng, sau khi biết trong trận chiến này Phật môn đã bị đánh bại, hơn nữa sức mạnh của Đạo Nhất tông đã không còn như trước, đám người Tề Hùng đã đột phá đến cảnh giới cấp Đại thánh, cho nên trong lúc nhất thời, tất cả các cường giả Phật môn ở Tây Châu đều rơi vào trầm mặc.

Tại sao lại có kết quả như vậy? Không nên như vậy chứ, vì cái gì mà Phật môn ta mẹ nó lại thua nhiều như vậy.

Trong lòng bọn họ tràn đầy sự hoài nghi không thể tin nổi, nhưng bây giờ việc đã đến nước này, bọn họ cũng không còn cách nào khác ngoài việc cố gắng hết sức gom góp các hạng bồi thường mà Đạo Nhất tông yêu cầu

Khi đợt bồi thường này rời khỏi Tây Châu, những cường giả Phật môn kia đều trợn mắt ngoác mồm, thậm chí còn là nước mắt giàn giụa.

“Trải qua trận chiến này, Phật môn Tây Châu của ta ít nhất phải cần một ngàn năm mới có thể khôi phục nguyên khí.”

“Ha ha, ngàn năm đã là không tệ rồi.”

“A Di Đà Phật, hy vọng đừng rơi vào trường hợp không đứng dậy nổi là được.”

Số lượng bồi thường quá lớn, nhiều đến mức ngay cả Phật môn cũng không thể chấp nhận.

Có lẽ vì để chấp nhận sự thật cho nên tốc độ lần này của Phật môn rất nhanh, nửa tháng sau đã giao xong tiền bồi thường.

Còn về phần Tề Hùng sau khi đã nhận được khoảng bồi thường cũng cũng không có nuốt lời, mà đem tất cả các đệ tử Phật môn và cường giả đang bị giam cầm trong Đạo Nhất tông phóng thích ra hết.

Sau khi lấy lại tự do, những tên cường giả của Phật môn này đã không dừng lại chút nào mà ngay lập tức rời khỏi Đông Châu.

Bọn họ là ‌ngay cả một phút đồng hồ cũng không tiếp tục chờ được nữa, bởi vì nơi này chính là một nơi thương tâm.

Kết quả của cuộc đại chiến với Phật môn cứ như vậy mà kết thúc, nhưng Lý Chính Thanh, Vương Tiếu và Tiêu Hàn Y cho đến tận bây giờ vẫn chưa chịu rời đi.

Theo lời của ba người bọn họ, bọn họ thấy Đạo Nhất tông cũng không tệ, coi nơi này thành một mảnh đất quý hiếm, cho nên trong lúc rảnh rỗi, bọn họ dự định ở lại nơi này một khoảng thời gian.

Thế nhưng ai cũng biết, ba người này lưu lại ở nơi này, hoàn toàn là vì muốn ăn cơm do Diệp Trường Thanh làm.

Mỗi một lần giờ cơm, ba tên này nhất định sẽ xuất hiện, đều không cần đi mời.

Ăn uống một cách thoải mái, trên đời này có món ngon như vậy, ai nỡ lòng bỏ đi?

Mà Tề Hùng đối với cái này cũng không thèm để ý, chỉ có ba người thôi mà, cho nên không có gì nghiêm trọng.

Lại là một ngày sau buổi cơm tối, Diệp Trường Thanh sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi liền trở về động phủ của mình.

Hôm nay Bách Hoa Tiên Tử không ở đây, nghe nói là do bên phía Ngọc Nữ phong xảy ra chút chuyện gì đó.

Một mình ở trong động phủ, Diệp Trường Thanh cũng cảm thấy ngán ngẩm buồn chán, tu luyện một canh giờ sau liền đi tắm rửa, sau đó dự định đi nghỉ ngơi.

Chỉ là vừa lên giường thì phát hiện trong chăn tại sao lại có thêm một người nữa chứ?

“Này, ngươi không đi Ngọc Nữ Phong sao? Tại sao lại trở về sớm như vậy?”

Lúc đầu hắn còn tưởng là Bách Hoa Tiên Tử đã trở về, dù sao đây là động phủ của hắn, trừ hắn và Bách Hoa Tiên Tử ra, không cho phép bất luận kẻ nào khác có thể tiến vào.

Thậm chí còn tiện tay ôm lấy, nhưng vừa mới bắt đầu, Diệp Trường Thanh lập tức cảm giác được có cái gì không đúng, kích thước không đúng, thứ đó của Bách Hoa Tiên Tử không lớn như vậy mới đúng.

“Ngươi ngươi ngươi…”

Sau khi liếc nhìn một cái, hắn mới phát hiện mẹ nó người ngủ ở bên cạnh hắn vậy mà lại là Tuyệt Ảnh.

Diệp Trường Thanh trong nháy mắt bị một cái giật mình, dự định ngay lập tức đứng dậy, nhưng Tuyệt Ảnh thế mà lại trở tay ôm chặt lấy hắn.

Có một nụ cười trên khuôn mặt của mình.

Trên mặt nàng còn mang theo một nụ cười nói.

“Ta đáng sợ đến như vậy sao?”

Tuyệt Ảnh có đáng sợ sao, hiển nhiên là không, chỉ là lúc đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ sống chung một phòng, còn chung chăn chung gối nữa cho nên mới không bình thường.

“Tuyệt Ảnh Phong Chủ, đừng làm loạn như nữa, nếu trong trường hợp ta không tự chủ được, nếu như thực sự xảy ra chuyện, đối với mọi người đều không tốt.”

“Sẽ xảy ra chuyện gì?”

Đối mặt với lời cảnh cáo của Diệp Trường Thanh,Tuyệt Ảnh hoàn toàn không thèm để ý, nàng đã chờ cơ hội này lâu lắm rồi.

Lúc trước, nếu không phải Bách Hoa Tiên Tử vẫn luôn một tấc cũng không rời, khiến cho nàng không có cơ hội, nếu không đã sớm động thủ rồi.

Tối nay ở Ngọc Nữ phong có việc, cho nên nữ nhân này cuối cùng cũng phải rời đi, Tuyệt Ảnh đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Về phần nàng làm sao vào được trong động phủ, đừng quên Tuyệt Ảnh nàng là ai, nàng là Phong Chủ của Ảnh phong đấy, lẻn vào một cái động phủ thôi mà, đây là chuyện dễ như trở bàn tay vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right