Chương 599: Làm Càn, Tiểu Hắc Ta Chính Là Thần Thú Hộ Sơ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 599: Làm Càn, Tiểu Hắc Ta Chính Là Thần Thú Hộ Sơ

“Có lẽ không phải ở Đông Châu, giống như Long Ngạo Thiên, đi Bắc Châu thì phải?”

Trong lòng Ngô Thọ có suy đoán, chỉ cần Hổ Lĩnh không ngốc, đương nhiên bọn chúng sẽ không thể ở lại Đông Châu, mà lựa chọn tốt nhất chính là đến Bắc Châu.

Nghe vậy, Tề Hùng cũng gật nhẹ đầu, nhưng lần này bọn họ cũng không có dự định thả cho bọn nó chạy mất, bởi vì đây đều là nguyên liệu nấu ăn mà.

” Ngươi và Thạch Tùng, Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên cùng nhau ‌đi hạ gục Hổ Lĩnh đi.”

Cử bốn tên Đại Thánh cùng một lúc, còn có một đám Thánh giả, Tề Hùng đã lên kế hoạch cải tạo Hổ Lĩnh thành một nông trường giống như Viên Sơn, làm cơ sở lương thực cho Đạo Nhất tông.

“Vân.”

Với thực lực của Đạo Nhất tông, thu phục Hổ Lĩnh là chuyện không thành vấn đề.

Theo Ngô Thọ rời đi, Tề Hùng cũng âm thầm suy nghĩ, Đông Châu cũng nên làm ra một trận thanh tẩy với quy mô lớn.

Chẳng hạn như Tà Ma với cái đám Ma tu kia.

Hiện tại Đạo Nhất tông đã hùng bá Đông châu, những uy hiếp ngầm này hiển nhiên là không thể giữ lại được.

Trực tiếp đem nó bóp chết mới là lựa chọn tốt nhất.

Hơn nữa, Đạo Nhất tông hiện tại thực sự là có năng lực làm như thế, vì vậy Tề Hùng cũng không do dự quá nhiều, rất nhanh đã bắt đầu triển khai kế hoạch thanh lý cả Đông Châu.

Lần thanh lý này chủ yếu tập trung vào Yêu tộc, Tà Ma và Yêu tu.

Đối với những thứ đang tồn tại này, Đạo Nhất tông không có ý định giữ lại.

Ngô Thọ dẫn mọi người tiến đến Hổ Lĩnh, còn đám người Bách Hoa Tiên Tử, Tần Sơn Hải, Mặc Vân bọn họ, thì cùng với đám người Dư Mạt suất lĩnh tới chỗ ở của Ma tu.

Về phần Tề Hùng, hắn đã đích thân dẫn người của mình triển khai vây giết đám Ma tu.

Trong lúc nhất thời, khắp các nơi ở Đông Châu giống như lại loạn cả lên, chỉ là đối với dạng hỗn loạn này, thế nhân vậy mà lại không có quá mức để ý.

Nói thẳng ra, đơn giản thì đây chỉ là một sự trấn áp của Đạo Nhất tông, mà Yêu tộc, Tà Ma, Ma tu, ‌ đối mặt với Đạo Nhất tông như mặt trời ban trưa, thì lại không có sức chống trả lại.

Tình trạng hỗn loạn như vậy sẽ sớm lắng xuống và cũng sẽ không kéo dài quá lâu.

Toàn bộ Ma tu ở Đông Châu cũng chỉ có một tên cấp Đại Thánh, vị Đại Thánh đó vào lúc này đang bị ba người Vu Mạt vây công, căn bản không có cơ hội trốn thoát.

Ma tu giảo hoạt, nhưng đối với Đạo Nhất tông hiện tại mà nói, đó chính là tìm tới cái chết.

Mặc dù không thể thực sự diệt cỏ tận gốc cái đám Ma tu này, nhưng tuyệt đối phải khiến bọn họ bị thương nặng.

Không phải sao, đối với những tông môn của Ma tu ẩn nấp trước đó, bọn họ thấy một cái liền tính một cái, cho nên chẳng mấy chốc đã bị Đạo Nhất tông nhổ tận gốc toàn bộ.

Đại thánh chết, Thánh giả chết, Ma tu phía dưới mặc dù để lọt lướt trốn thoát mất mấy con, sau đó nhân cơ hội ẩn núp trong đám người, nhưng cái đám này cũng chẳng làm được trò trống gì.

Đã từng là cái gì mà bát đại cấm địa, nhưng hiện tại lại bị Đạo Nhất tông trực ‌tiếp cho một đường đẩy.

Còn có Tà‌ Ma và yêu tộc cũng gặp điều tương tự như vậy.

Đặc biệt là Hổ Lĩnh, bọn chúng vốn dĩ đang định bỏ chạy, nhưng vẫn bị Ngô Thọ dẫn người đến trực tiếp bao vây.

Hai bên ở Hổ Lĩnh phát sinh đại chiến, cuối cùng, Hổ lĩnh bị thương vong thảm trọng, sau đó là bị Đạo Nhất tông một trận bắt gọn.

Ba tên Đại Thánh của Hổ tộc tự biết bản thân mình có tuổi thọ ngắn ngủi, ban đầu vốn là muốn dùng hết sức ngăn cản Đạo Nhất tông, nhưng cuối cùng lại bị bốn người Hồng Tôn liên thủ chém đầu.

Về phần đám Yêu Vương phía dưới, chết mất một ít, nhưng phần lớn là bị bọn họ trực tiếp bắt sống.

“Không tệ, kêu người của Ngự Thú phong và Vạn Trận phong tới tiếp quản đi.”

Tiếp theo là công tác cải tạo, vấn đề này không liên quan gì đến bọn hắn nữa, về phần một chúng Yêu Vương thì sẽ bị mang về tông môn.

Các Yêu vương đều đang ở trong tông môn, như thế thì việc canh giữ chúng sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Mặc dù một đám Yêu Vương của Hổ tộc đều tỏ ra tức giận mắng to, nhưng rõ ràng là đã không thể thay đổi được cái gì.

Một đường trở về Đạo Nhất tông, đem theo Trí Hổ và toàn bộ Yêu Vương đến phía sau núi.

“Tham kiến Đại Trưởng Lão.”

Phụ trách trông coi nơi đây là Trưởng Lão của Ngự Thú phong, nhìn thấy đám người Ngô Thọ mang theo một đám Yêu Vương của Hổ tộc đến đây, hắn lập tức cung kính hành lễ.

“Ừ, giao cho ngươi.”

“Đại Trưởng Lão yên tâm.”

Tu vi của bọn nó bị cấm chế, sau đó trực tiếp bị ném vào trong trận pháp, mặc dù đã bị hạ xuống làm tù binh, nhưng vẫn có một số con Yêu Vương giận dữ chửi bới.

“Mẹ kiếp, nếu như ngươi có bản lĩnh thì giết chết ta đi,bổn vương thà chết chứ không chịu đầu hàng.”

“Đạo Nhất tông, đừng để bản vương ra ngoài được, nếu không bản vương sẽ không buông tha cho các ngươi.”

Trong khi hắn đang nói, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên ở sau lưng.

“Này, người mới tới kia, đến đây, bổn toạ nói cho ngươi biết quy tắc nơi này.”

Hả? ? ?

Tại sao giọng nói này nghe rất quen thuộc như vậy chứ? Nghe vậy, đám Trí Hổ Yêu Vương đồng loạt quay đầu lại nhìn, chỉ liếc mắt một cái liền ngây người tại chỗ.

Chỉ thấy người tới lại là Hắc Hổ, còn nữa, mẹ nó cái tên gia hỏa này thế mà lại đang ôm một mỹ hổ, phía sau cái mông còn theo một con nữa.

“Hắc Hổ, ngươi…”

Trí Hổ Yêu Vương vừa muốn mở miệng nói chuyện, nhưng đã bị Văn Hổ ở bên cạnh xông tới trước.

“Hắc Hổ, bản vương giết chết ngươi.”

Hóa ra lúc này Hắc Hổ chính là đang không chút khách khí ôm lấy Nguyệt Hổ, cái kia mịa nó là bà nương của nó đấy, còn là người lúc trước bị Đạo Nhất tông bắt giữ.

Nhìn thấy một màn này, hai mắt của Văn Hổ sắp nổ tung, cũng nhịn không được nữa phẫn nộ trong lòng.

Nhưng tu vi nó lại bị phong ấn, kết quả đương nhiên là có thể nghĩ đến, nó trực tiếp bị Hắc Hổ cho một chân đạp bay ra ngoài.

“Làm càn, bổn tọa chính là thần thú hộ tông của Đạo Nhất tông, Tiểu Hắc.”

“Ngươi, ngươi, ngươi…”

Nghe vậy, một đám Yêu vương của Hổ tộc đều vô cùng tức giận, gắt gao nhìn chằm chằm vào Hắc Hổ, trong lòng bọn hó hận đến mức chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cái tên trước mặt này.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy Bạch Hổ và Nguyệt Hổ đang đứng ở bên cạnh Hắc Hổ.

Đối với Huyết Hổ ở phía sau lưng nó, giống như không có người nào chú ý tới, hoặc tất cả họ đều lựa chọn không thèm nhìn.

Văn Hổ bị đạp té xuống đất, hai mắt của nó gắt gao nhìn chằm chằm vào Hắc Hổ, sau đó lập tức lại chuyển hướng nhìn về hướng Nguyệt Hổ, cắn răng nói.

“A Nguyệt, ngươi…”

“Văn ca ca, ngươi đừng nói nữa, ta đã không thể trở về được nữa rồi.”

“Không, sẽ không, ta…”

Văn Hổ hoàn toàn không cách nào tiếp nhận được kết quả như vậy, hắn ngửa mặt lên trời gào thét, sau đó cũng không biết có ‌ phải do bị làm cho tức giận đến nóng giận công tâm hay không, mà đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó thì hôn mê bất tỉnh.

Thấy vậy, những con Yêu vương khác vội vàng tiến lên kiểm tra, phát hiện không có nguy hiểm đến tính mạng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Dù có muốn hay không, nhưng chúng Yêu vương nhất định chỉ có thể ở lại Đạo Nhất tông tiếp tục sống.

Sau khi tỉnh lại, Văn Hổ không ngừng kêu gào tìm Nguyệt Hồ, nó không tin, nó chính là không tin mọi chuyện sẽ thành ra như thế này.

Về vấn đề này, Trí ‌Hổ tận tình khuyên nhủ.

“Văn Hổ à, lúc này đã không còn giống như ngày xưa nữa rồi, Hắc Hổ cũng không ‌còn là Hắc Hổ lúc trước.”

Hắc Hổ hiện tại là chó săn của Đạo Nhất tông, mà lại còn giống như rất được tín nhiệm.

Huống chi tu vi của hắn còn không có bị cấm chế, có thể tùy ý ra vào trận pháp.

Về phần Bạch Hổ, Nguyệt Hổ, Huyết Hổ, à… thôi đừng nói nữa.

“Không có khả năng, bản vương tuyệt đối không tin, bổn vương không tin.”

Trái tim của Văn Hổ tan nát, nộ hống liên tục, Trí Hổ ngồi ở một bên thấy thế, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

Việc dọn dẹp Đông Châu, rất nhanh đã kết thúc.

Yêu tộc và Tà Ma gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, Ma tu mặc dù có cá chui lọt lưới nhưng cũng không thể ảnh hưởng đến toàn cục.

Tuy nhiên, Tà Ma lại giết không xong, bởi vì mỗi thời mỗi khắc đều có Tà Ma mới sẽ sinh ra.

Nhưng vô luận như thế nào, Đạo Nhất tông bây giờ đã hoàn toàn khống chế được toàn bộ Đông Châu.

Khi đám người Tề Hùng lần lượt trở lại tông môn, mọi thứ dường như đã bình lặng trở lại.

Chỉ có mấy người Tiêu Hàn Y vẫn chưa chịu rời đi, khiến cho Tề Hùng có chút khó hiểu.

“Ngươi còn chưa có trở về Trung Châu sao?”

Nhìn Tiêu Hàn Y trước mặt, Tề Hùng hỏi, mà Tiêu Hàn Y nghe vậy thì lại trả lời một cách trống rỗng.

“Ngươi thật sự muốn ta đi sao?”

“Không phải, ý của ta không phải vậy, nhưng bên phía Thánh địa……”

“Đừng lo, sẽ không sao đâu.”

Sau khi nói xong, hai người tựa hồ nhất thời không có chủ đề nói chuyện, Tề Hùng không biết nên nói cái gì, Tiêu Hàn Y cũng như vậy.

Năm đó từ biệt, hai người cũng chưa bao giờ liên lạc với nhau, nhưng bây giờ gặp lại, ngược lại khiến người ta xuất hiện một loại cảm giác cảnh còn người mất.

Có thể là do phần tình cảm kia vẫn còn trong tim nhưng cũng có nhiều thứ đã thay đổi.

Bầu không khí nhất thời có chút ngượng ngùng, hai người cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đưa mắt nhìn nhau.

Ở phía bên kia, bên trong Thực Đường, ba người Diệp Trường Thanh, Chu Vũ, Dư Mạt vây quanh thi thể của ba vị Yêu Hoàng của Hổ tộc, trong mắt ai cũng đều phát ra ánh sáng.

“Lại là nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Hoàng, ha ha, xem ra là có lộc ăn rồi.”

” Trường Thanh tiểu tử, ngươi lấy nó từ khi nào vậy?”

Đối mặt với mấy người Dư Mạt thiếu kiên nhẫn, Diệp Trường Thanh mỉm cười.

“Vậy thì tối nay đi, làm một số món trước để cho mọi người cùng nhau nếm thử.”

“Ha ha, cảm giác thật tốt.”

Còn có món ăn Yaohuang, và các đệ tử khi nghe nói rằng họ sẽ ăn Yaohuang tối nay ngay lập tức trở nên phấn khích.

Lại có nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Hoàng, chúng đệ tử nghe nói tối nay sẽ được ăn món làm từ nguyên liệu cấp Yêu Hoàng, người nào người nấy vào lúc này đều trở nên phấn khích hẳn lên.

Mà những cái kia đối với mấy người của các đại tông môn cũng như vậy, Yêu Hoàng đó, khoan hẵng nói đến chuyện là có ngon hay không, chỉ riêng về nguyên liệu nấu ăn thôi cũng đã đủ làm cho không người nào có thể kháng cự lại rồi.

Bên cạnh đó, đồ ăn ở trong Thực Đường này có thể không ngon sao? Tuyệt đối là chuyện không thể xảy ra.

Do đó, trong lúc nhất thời đã đem giá cả của món ăn trong bữa cơm ngày hôm nay, đã ngay lập tức tăng vọt đến một mức độ khủng bố.

Vốn là hơn 100.000 linh thạch cực phẩm là đã có thể mua được danh ngạch rồi, nhưng hôm nay trực tiếp vọt tới 500.000 linh thạch cực phẩm, đây còn là giá thấp nhất.

Nhưng cho dù như vậy, trong Đạo Nhất tông cũng không có ai nguyện ý bán, nói đùa gì vậy, đây chính là nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Hoàng đấy, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, cho dù là Đạo Nhất tông, cũng không phải lúc nào cũng có, cho nên muốn được ăn chỉ có thể xem vào vận khí.

Không người nào nguyện ý từ bỏ cơ hội lần này, cũng chính vì vậy mà giá cả vốn đã kinh khủng lại còn tăng vọt, trước bữa ăn đã vọt lên một triệu trở lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right