Chương 606: Yêu Huynh, Mượn Một Bước Nói Chuyệ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 606: Yêu Huynh, Mượn Một Bước Nói Chuyệ

Mùi thơm nồng đậm kia làm trên dưới Thiên Long thánh địa đều phát lên ngọn lửa tức giận, Nhân tộc đáng chết, làm sao bọn họ dám.

Yêu tộc giết người, nhân tộc giết yêu, chuyện này vốn cũng không phải là chuyện kỳ quái gì, nhưng mẹ nó chưa từng có ai ở ngay trước mặt người ta nấu cơm ăn như vậy.

Còn có thể có chút tôn trọng cơ bản nhất hay không.

Khí tức kinh khủng của năm tên Yêu hoàng Thiên Long thánh địa, phảng phất như muốn đâm xuyên qua trời.

Có điều bên phía Đạo Nhất tông lại là một chút phản ứng cũng không có.

Lúc này bên ngoài nhà bếp đã vây tụ lại không ít đệ tử cùng trưởng lão, mỗi một người đều đưa cổ ngửi mùi thơm.

“Thơm quá, so với thịt Giao Long thơm hơn không ít.”

“Chứ còn gì, đây chính là Chân Long nhất tộc đó, những tên hỗn huyết kia há có thể so sánh.”

“Chậc chậc, khó trách mọi người đều nói Trung Châu địa linh nhân kiệt, lời ấy quả không giả.”

“Đúng thế, Trung Châu có rất nhiều yêu tộc hiếm có mà Đông Châu không có.”

“Xem ra sau này có thể tìm cơ hội đi Trung Châu một chuyến.”

Sự chú ý của mọi người sớm đã đặt lên trên mỹ thực, còn khí tức khủng bố bên ngoài kia tất nhiên là hoàn toàn không để ý đến.

Thấy Đạo Nhất tông một chút phản ứng cũng không có, năm tên Yêu hoàng của Thiên Long thánh địa càng giận giữ không nhịn được.

“Đáng chết, một ngày nào đó bản hoàng phải tiêu diệt Đạo Nhất tông này.”

“Hiện tại ta không nhịn được nữa.”

“Bên phía thánh địa nói thế nào?”

“Chuyện này…”

“Nói đi.”

“Không được sinh sự, thậm chí có thể từ bỏ tòa Đế mộ này.”

“Ngươi nói cái gì?”

Tất nhiên việc năm tên Yêu hoàng làm là phải liên hệ về phía thánh địa của mình trước, có điều hồi âm của thánh địa làm cho chúng nó không thể tin được.

Có điều nghĩ lại cũng có thể hiểu được, bây giờ Thiên Long thánh địa đang giằng co cùng với Dao Trì thánh địa của nhân tộc.

Hai thánh địa vốn giáp ranh giới, ấy vậy mà không lâu trước đó lại vừa mới phát hiện ra một đầu Thiên Tinh linh mạch, ngay ở giữa hai đại thánh địa.

Vì cái Thiên Tinh linh mạch này mà hai đại thánh địa đều không hề nhượng bộ chút nào.

Dưới tình huống như vậy, tất nhiên Thiên Long thánh địa không có khả năng phái thêm người đến Đông Châu .

Hơn nữa dựa vào thực lực của Đạo Nhất tông, coi như ngươi lại phái thêm mấy tên Yêu hoàng đến, cũng không làm nên chuyện gì.

Phía bên thánh địa đã không thể trong cậy vào được, năm tên Yêu Hoàng cũng chỉ có thể tức giận cắn nát răng nuốt xuống bụng.

Còn bên phía Đạo Nhất tông, sau khi đến giờ cơm, đám đệ tử đều vô cùng hưng phấn, nguyên một đám mang theo bát lớn, bắt đầu nhấm nháp Chân Long.

Bởi vì lần này không nhiều người tới, đều là tinh anh của Đạo Nhất tông, cho nên cũng không cần tranh đoạt gì, mỗi người đều có phần.

Một đám đệ tử, trưởng lão, bao gồm cả mấy người Tề Hùng đều ăn đến mức mặt dính đầy mỡ bóng loáng.

“Không tệ không tệ, thịt Chân Long này so với thịt Giao Long thơm hơn nhiều.”

“Đúng thế, dù sao cũng là Chân Long.”

Mùi thơm nồng đậm kia làm cho người của các đại tông môn khác đều không nhịn được nuốt nước miếng.

Nhưng tình huống bây giờ, bọn họ cũng không dám mặt dày mày dạn đi qua.

Cũng chỉ có Tô Lạc Tinh cùng với mấy người Dương Hiến mặt dày mày dạn đến, có điều cuối cùng cũng chỉ được ăn một chút cơm thừa rượu cặn.

Ăn hết một bữa cơm, chúng đệ tử Đạo Nhất tông đều cảm giác thỏa mãn.

Có điều lần này chỉ có tám đầu Chân Long, căn bản ăn không được mấy bữa, nhất thời ánh mắt mọi người lại không khống chế được nhìn về phía Thiên Long thánh địa.

Ăn cơm xong, các đệ tử Đạo Nhất tông cùng các trưởng lão tụm năm tụm ba đứng trên boong tàu hóng gió tiêu cơm.

Có điều, ánh mắt cứ cách mỗi mấy giây, đều sẽ không tự khống chế được hướng về phía vị trí của Thiên Long thánh địa, hơn nữa vừa nhìn thấy đệ tử của Thiên Long thánh địa một cái, trong mắt đều sẽ có ánh sáng màu đó lấp lóe lên.

Đối mặt với dạng ánh mắt dò xét như có như không này, một đám đệ tử của Thiên Long thánh địa chỉ cảm thấy da đầu run lên.

Không hiểu vì sao có một loại cảm giác bị người ra để mắt tới.

“Đám người Đạo Nhất tông này bị sao vậy, nhìn qua làm tâm lý người ta thấy ớn ớn.”

“Đúng vậy, cảm giác giống như lúc nào cũng có thể động thủ vậy.”

“Tâm lý của ta có chút run đây này.”

Còn bên phía Đạo Nhất tông lại ở một bên âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, một bên đầy âm mưu nói.

“Ngươi nói xem còn cơ hội làm thêm mấy đầu Chân Long tới hay không?”

Từ Kiệt, Triệu Chính Bình, Vạn Tượng cùng các đệ tử ghé vào trên lan can, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Thiên Long thánh địa nói.

Nghe vậy, Triệu Chính Bình lắc đầu.

“Chỉ sợ là khó đấy, Thiên Long thánh địa cũng không phải người ngu, chắc chắn sẽ có phòng bị.”

“Vậy phải làm sao bây giờ, tam đầu Chân Long, cũng không đủ ăn mấy bữa.”

“Không phải trong tông môn có mang một chút nguyên liệu nấu ăn tới à.”

“Mấy cái đó có thể giống nhau sao? Cái này gọi là bụt chùa nhà không thiêng, ăn cơm cũng có đạo lý này đó.”

“Cái này… hình như cũng hơi có lý.”

Mấy người đang nghị luận, mà Từ Kiệt từ đầu đến cuối cũng không mở miệng nói chuyện, ánh mắt trong lúc lơ đãng đột nhiên liếc tới phương hướng của Yêu tộc Bắc Châu.

Nhất thời hai mắt tỏa sáng lên, vội vàng nói.

“Tạm thời không động được vào Thiên Long thánh địa, có điều Bắc Châu chắc cũng phải có không ít yêu tộc quý hiếm nhỉ?”

Hả ???

Vừa nói ra lời này, ánh mắt của mọi người cũng ào ào nhìn về phía Yêu tộc Bắc Châu, nhất thời cũng không nhịn được trở nên hưng phấn.

“Nói không sai nha, không ăn được Chân Long, trước tiên cứ làm chút thứ khác cũng là lựa chọn tốt.”

Hơn nữa, đối với Yêu tộc Bắc Châu, Đạo Nhất tông bọn hắn xác thực hoàn toàn không có một chút áp lực nào.

“Nhưng mà cũng không thể vọt thẳng qua giết luôn chứ?”

Triệu Chính Bình hơi thắc mắc một chút, nghe vậy, Từ Kiệt mỉm cười.

“Dĩ nhiên là không thể làm vậy, có điều đại sư huynh yên tâm, ta tự có cách.”

Không biết Từ Kiệt trong bụng đang tính toán muốn làm gì, chỉ là đợi đến ngày thứ hai, sáng sớm Từ Kiệt đã để cho mấy người Triệu Chính Bình đứng mai phục từ xa.

Mà hắn thì đi về hướng Yêu tộc Bắc Châu.

Chỉ thấy Yêu tộc Bắc Châu không dùng tinh hạm, mà lại là dùng mấy con rùa biển to lớn chở một đám đông yêu thú, phía trên còn có vô số lều vải thô sơ.

Mấy con rùa biển lớn này vậy mà lại không nhỏ hơn so với tinh hạm của Đạo Nhất tông.

Từ Kiệt không tùy tiện tiếp cận, mà một đường đi đều cố ý quan sát hết thảy, rất nhanh đã chọn được mục tiêu.

“Thôn Thiên Mãng nhất tộc, có vẻ như không có ở Đông Châu.”

Muốn ăn, vậy tất nhiên phải ăn cái gì ở Đông Châu không có, tuy rằng so ra thì kém hơn Chân Long nhất tộc, nhưng nếm thử một chút cũng được.

Lúc này Từ Kiệt chủ động tiến lên trước bắt chuyện.

“Nhân tộc? có việc gì?”

Có điều đối mặt với Từ Kiệt, con Thôn Thiên Mãng này lộ ra vẻ cực kỳ đề phòng, dù sao quan hệ hai bên Nhân, Yêu luôn như vậy, có thể nói là tử địch.

Đối với chuyện này Từ Kiệt ngược lại rất nhiệt tình, chủ động bắt chuyện với con Thôn Thiên Mãng này.

Trong lời nói còn đầy vẻ tán thưởng, dù sao sau khi nói mấy câu, con Thôn Thiên Mãng này liền bị Từ Kiệt lừa cho đầu óc quay như chong chóng, tâm lý đề phòng cũng giảm mạnh.

“Ha ha, Từ huynh, lời này ngươi nói không sai, ta đây chính là thiên tài bên trong tộc ta.”

“Đúng thế, khó trách ta cảm thấy Xà huynh khí vũ hiên ngang, dùng lời nói của nhân tộc chúng ta mà nói chính là thiếu niên thiên kiêu.”

Không lâu sau hai người đã xưng huynh gọi đệ, mà Từ Kiệt cũng rèn sắt khi còn nóng, mở miệng nói.

“Thực không dám giấu giếm, ta thấy hẳn là Xà huynh sắp đến thời điểm đột phá, vừa hay chỗ ta có một bảo vật, nguyện ý dùng để kết một thiện duyên với Xà huynh ngươi.”

“Từ huynh nói thật sao?”

“Suỵt, tai vách mạch rừng, Yêu huynh, không bằng chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”

Nhìn thấy con hàng khờ này mắc câu, lúc này Từ Kiệt ra hiệu im lặng nhỏ giọng nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right