Chương 611: Chẳng Lẽ Không Có Ai Trong Đạo Nhất Tông Là Người Bình Thường Sao?
Mặc dù giữ lại để nuôi trước thì nghe có vẻ không thoải mái cho lắm, nhưng ít nhất là hắn đã có thể bảo tồn tính mạng của mình.
Về phần những tên đệ tử Thánh địa Thiên Long đi theo kia, bọn chúng cũng không có may mắn như vậy.
Bọn gia hỏa này thì đứa nào đứa nấy đều tỏ ra thân mang ngạo cốt, cho nên không làm được loại chuyện mà Ngao Quý đã làm.
Cho nên kết quả cuối cùng chính là nguyên một đám biến thành nguyên liệu nấu ăn.
“Thề đi.”
Sau khi giải quyết xong những tên đệ tử khác, Từ Kiệt nhìn Ngao Quý rồi nói, Ngao Quý nghe xong thì lại sững người.
“Thề cái gì cơ?”
“Ha ha, ngươi giả ngu sao?”
“Không, không, tới liền, tới liền, Ngao Quý ta……”
Thấy Từ Kiệt sắp ra tay, Ngao Quý lập tức lập lời thề Thiên Đạo, thái độ ngoan ngoan kia quả thật rất đáng yêu.
Từ Kiệt thấy bộ dáng ngoan ngoãn của con hàng này, hắn không khỏi cảm thấy rất vui vẻ.
“Ngươi có bí pháp gì có thể liên lạc với đệ tử Thánh Địa không?
“A…Thành thật mà nói, vừa rồi ta đã thử qua, nhưng đã bước chân vào trong Đế mộ thì có làm gì cũng vô dụng.”
Ngao Quy đầu đầy hắc tuyến nói, nếu như ta có thể liên hệ với Thánh địa, làm gì có chuyện rơi vào tình thế như vậy được chứ?
Nghe vậy, Từ Kiệt cảm thấy có chút thất vọng, nhưng hắn cũng không nói gì, mang theo Ngao Quý, một đoàn người bắt đầu tiến sâu vào Đế mộ.
Hiện tại không có gặp phải tình huống nguy hiểm gì, điều duy nhất cần phải chú ý chính là Lôi Đình trên bầu trời.
Uy lực của cái Lôi Đình này khá mạnh, Triệu Chính Bình bị bổ một nhát, mặc dù không bị nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng khiến mọi người sững sờ.
Cho nên mọi người chỉ có thể cẩn thận tránh khỏi Lôi Đình, mà một bên khác cũng đang ở khu vực bên ngoài của Lôi Đình, nhưng lúc này, một đám Phật môn Tây Châu và đệ tử của Thánh địa Bất Tử đều tỏ ra trợn mắt há mồm mà nhìn chằm chằm vào đám người Cầm Long và Vạn Tường.
Trong số đó có tổng cộng khoảng mười người đến từ Long Tượng phong, nhưng vào lúc này, người nào người nấy đều đang đám chìm trong Lôi Đình.
Thỉnh thoảng còn truyền ra từng tiếng hò hét thoải mái.
“Ha, thật thoải mái mà.”
“Cái Lôi Đình này cũng không tệ mà, so với Tam Vị Chân Hỏa thì nó tốt hơn nhiều.”
“Quả thực so với lúc đi câu lan thoải mái hơn nhiều.”
Ngươi nghe đi, ngươi nghe xem bọn họ đang nói cái quỷ gì vậy.
Lôi Đình là thứ mà nguyên một đám bọn họ tránh còn tránh không kịp, nhưng trong mắt của đám đệ tử Long Tượng phong này, chính là cảm giác thoải mái đó.
Hơn nữa, mỗi một lần Lôi Đình đánh tới, bọn gia hỏa này còn cư nhiên chủ động chạy đến đón lấy, chẳng những không có ý định né tránh, thậm chí còn chộp lấy.
Giống như bây giờ, một tia chớp vừa mới kết thúc, một tia chớp khác lại ập đến.
Vạn Tượng đương nhiên không chịu nhường bước, bước nhanh lao ra ngoài, Cầm Long thấy vậy cũng giận dữ hét lên.
“Nghịch đồ, ngươi có biết cái gì gọi là tôn sư trọng đạo không? Lôi đình này là của ta.”
“Sư tôn đã là Thánh cảnh viên mãn rồi, cho nên những thứ tiểu lôi đình này có muốn thì cũng không có tác dụng gì, không bằng giao cho đệ tử đi.”
Vì đoạt một tia chớp, sư đồ hai người không ai nhường ai.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, các đệ tử Phật môn và Thánh Địa Bất Tử đều cảm thấy da đầu tê dại.
“Lôi Đình này … Nó có thực sự thoải mái đến vậy sao?”
“Ngươi có muốn thử không?”
Trong lòng tất cả mọi người đều sinh ra sự tò mò, chẳng lẽ Lôi Đình này trông có vẻ đáng sợ, nhưng thực ra lại rất thoải mái sao? Cũng có thể tôi luyện cơ thể sao?
Chẳng lẽ đây cũng là một trong những cơ duyên trong Đế mộ sao?
Nghĩ như vậy, mọi người không khỏi nóng lòng muốn thử, đúng lúc này, một đạo Lôi Đình chợt đánh về phía một tên đệ tử Phật môn.
Thấy vậy, đệ tử không biết đang suy nghĩ cái gì, lần này không có lựa chọn né tránh, mà là trực tiếp bị lôi đình đánh tới.
Đắm mình trong Lôi Đình, người đệ tử này không cảm thấy sảng khoái như mọi người của Long Tượng phong, mà trong nháy mắt có một loại cảm giác như gặp được Phật Tổ vậy.
“Chết tiệt, cứu ta…”
Lúc này liền vội vàng kêu cứu, mẹ nó bọn Đạo Nhất tông súc sinh này, bọn họ dám chơi lão tử.
Ngay lập tức, một ý nghĩ như vậy xuất hiện trong đầu, cái Lôi Đình này làm gì có chỗ nào thoải mái như vậy chứ?
Hắn đương nhiên là có chỗ không biết, mọi người ở Long Tượng phong ngày nào cũng đều dùng Tam Vị Chân Hỏa để tôi luyện thân thể.
Cái kiểu đau đớn kịch liệt đó đã sớm thành thói quen.
Bây giờ đối mặt với Lôi Đình này, tự nhiên cũng không có gì đáng sợ.
Thấy đệ tử Phật môn này cầu cứu, những người khác cũng không dám tiến lên, cuối cùng vẫn là phải để một tên Trưởng Lão của Long Tượng phong nhanh tay lẹ mắt, dùng một cước đá bay con hàng kia ra, rồi sau đó tự mình chui vào trong Lôi Đình.
“Không có kim cương thì đừng ôm đồ gốm vào người*, cút sang một bên.”
(*: cần cân nhắc trước khi làm mọi chuyện, đừng làm chuyện quá khả năng.)
Lôi Đình tốt như vậy, ngươi mịa nó đừng có mà làm hỏng tâm trạng của ta.
Đắm mình trong Lôi Đình, vị Trưởng Lão này cũng chưng ra gương mặt hưởng thụ.
Về phần đệ tử Phật môn và Thánh địa Bất Tử đứng ở một bên, bọn hắn nhìn đến cũng đã sớm trợn tròn mắt.
Lúc đầu bọn họ còn cảm thấy Lôi Đình này có thể thực sự có một công hiệu đặc biệt nào đó, nhưng mà thông qua kết quả vừa rồi của cái tên đệ tử Phật môn lấy thân thử nghiệm kia.
Tất cả mọi người đều hiểu, không phải Lôi Đình có vấn đề, mà là những người của Đạo Nhất tông kia có vấn đề.
Ngươi mau xem thử cái tên đệ tử Phật môn kia xem, hắn bị Lôi Đình đánh đến đầu trọc bốc khói.
Từ vết sẹo trên đầu không ngừng tỏa ra những làn khói xanh cứ lơ lửng trong không trung.
Trong miệng cũng là phun khói, mắt trợn trắng, vừa nhìn là biết mạng của cái tên này đã mất đi tới tận bảy phần, cho nên cái đồ chơi này có thể gọi cơ duyên sao? Lấy mạng thì có.
Bọn họ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía đám người Long Tượng Phong, rất nhanh, các đệ tử của Thánh Địa Bất Tử và Phật môn đồng thời ngầm đồng ý lựa chọn rời đi.
Vừa đi, vừa nhỏ giọng nói chuyện.
“Ta nói này, cái đám Đạo Nhất tông kia mịa nó quả nhiên bị điên rồi.”
“Đúng vậy đấy, người nào mịa nó sẽ cảm thấy loại Lôi Đình này là một dạng hưởng thụ chứ.”
“Chẳng lẽ thích bị sét đánh sao?”
“Ta cảm thấy sau này chúng ta nên tránh xa người của Đạo Nhất tông một chút.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Các đệ tử của hai phe nhanh chóng rời đi, chỉ còn lại mọi người của Long Tượng phong, dẫn đầu là Cầm Long và Vạn Tượng, vẫn còn đang tận hưởng túy thân của Lôi Đình kia.
Một đạo lôi đình này đánh xuống, làm cho người ta toàn thân sảng khoái, giống như toàn thân lỗ chân lông đều mở ra.
Sau khi các đệ tử của Thánh địa Bất tử và Phật môn đã rời đi, nhưng mọi người ở Long Tượng phong vẫn còn đang ở chỗ này vui vẻ đến quên cả trời đất.
Từng đạo Lôi Đình đánh xuống hết cái này đến cái khác, cũng khiến cho bọn hắn phấn khích không chịu nổi.
Đi một đường, rất nhanh cũng đã hữu kinh vô hiểm* đột phá vòng ngoài khu vực Lôi Đình.
Nhưng lúc này đây, ở trước mặt mọi người, lại xuất hiện một tòa vách núi bắc ngang qua nam bắc.
Sau khi thử bay lên, bọn họ lập tức phát hiện không có cách nào có thể bay lên không trung, bốn phía đều được gia trì bởi các cấm chế cấp Đại Đế khác nhau.
Mà trước mặt bọn họ còn có một thứ giống như lối vào của hang động, xem ra muốn đi qua nơi này thì chỉ có một con đường.
Cùng lúc với nhóm đệ tử Thánh địa Bất Tử và Phật môn đến, từ một phương hướng khác, Tần Sơn Hải cũng mang theo một nhóm đệ tử Huyết Đao phong tới đây.
“Lại là Đạo Nhất tông?”
Không biết tại sao mỗi khi nhìn thấy người của Đạo Nhất tông, đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn luôn cảm thấy da đầu tê dại.
Về phần Tần Sơn Hải, hắn chỉ nhẹ liếc bọn họ một cái sau đó lập tức bước ngang qua.
Bởi vì bọn họ không phải là nguyên liệu nấu ăn, cho nên không đáng để hắn chú ý đến.
Nhìn thấy Tần Sơn Hải dẫn người tiến vào sơn động, thấy thế, một đám đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhanh chóng đi theo bước tới.
Tần Sơn Hải dù sao cũng có tu vi Thánh cảnh viên mãn, có hắn phụ trách, tất cả mọi người có lẽ có thể chiếm được chút lợi ích nào đó.
Đối với việc đệ tử hai thế lực đi theo phía sau, Tần Sơn Hải không thèm để ý, Trưởng Lão và đệ tử của Huyết Đao Phong cũng như vậy.
Đi suốt quãng đường dài hàng trăm dặm, bao quanh là bóng tối.
Đột nhiên, giống như có cơ quan âm thanh nào đó bị kích hoạt mà vang lên, sau đó là từng đạo phù trận lập tức bạo phát.
“Bẫy rập sao?”
Đệ tử của Thánh Địa Bất Tử và Phật môn đi theo phía sau, lúc này cũng tỏ ra sững sờ, quả nhiên đây cũng là một cái khảo nghiệm, muốn thông qua nơi này, nhất định phải phá giải những cạm bẫy này.
Ánh mắt của tất cả bọn họ đều không hẹn mà cùng nhìn về các đệ tử Huyết Đao phong đang xung phong dẫn đầu trận chiến ở phía trước, bọn họ muốn xem những người này sẽ giải quyết như thế nào.
Nhưng mà, chỉ mới liếc mắt một cái, đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn lại trở nên ngây dại thêm lần nữa.
“Chết tiệt, bọn gia hỏa này…”
“Nghiêm túc à?”
“Cái này, cái này, cái này…”
Bọn họ vốn cho rằng Huyết Đao phong sẽ dùng thủ đoạn gì đó để phá cạm bẫy, ai ngờ dưới sự dẫn dắt của Tần Sơn Hải, đám người này không chút do dự tiến thẳng vào trong phù trận.
Biết rất rõ là cạm bẫy, vậy tại sao mịa nó lại cứ thế đi vào trong?
“Chỉ là phù trận thôi mà, mau tới đi.”
“Đúng vậy.”
“Tu sĩ chúng ta, chính là phải thấy chết không sờn.”
Dường như trong đó còn có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói của các đệ tử Huyết Đao Phong, sau đó, khi những tên đệ tử Huyết Đao Phong này tiến vào trong phù trận, rồi các đạo phù trận được kích hoạt, bọn họ bị bao vây bởi các tia sáng khác nhau, cũng từ trong đó xuất hiện từng đạo đao khí truyền ra.
Không bao lâu sau, dưới sự trợn mắt hốc mồm cùng ánh nhìn soi mói của các đệ tử Thánh địa Bất Tử và Phật môn, phù triện bị phá giải, nó bị vũ lực mạnh mẽ phá giải.
Sau đó, bóng dáng của các đệ tử Phong Đạo Phong xuất hiện trở lại, nhưng bọn họ vừa nhìn một cái đã khiến da đầu của mình lập tức tê dại.
Mẹ nó một đội đệ tử, ít nhất là một nửa nhóm đệ tử, vậy cũng là da tróc thịt bong, càng có người thậm chí ngay cả ruột cũng nhìn thấy rõ.
“Tê…”
Từng đạo thanh âm hít khí lạnh vào cũng không tự chủ được mà vang lên.
Nhưng đối với những vết thương này, các đệ tử của Huyết Đao Phong tựa hồ không chút để ý, hoặc là tập mãi thành quen.
Tần Sơn Hải thậm chí sau khi quay đầu liếc nhìn đệ tử bị thương nhất, vốn tưởng rằng hắn sẽ quan tâm, nhưng mở miệng lại chỉ nói một câu.
“Ôm cho chặt vào, đợi lát nữa tìm chỗ nào đó rồi nhét vô.”
Lời này vừa nói ra, đã khiến đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn trợn to hai mắt.
Ngươi mẹ nó đang nói cái quái gì? Đang nói về cái gì vậy thế?
Bụng bị khoét một lỗ lớn như vậy, máu từ trong ruột chảy ra đầy đất, ngươi mịa nó còn kêu người ta ôm chặt một chút? Đợi lát nữa rồi tìm chỗ mới nhét vào?
Hoang mang, hoàn toàn hoang mang.
Mà vị đệ tử này chẳng những không cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn tỏ ra nghiêm túc gật đầu.
“Được, sư tôn.
“Ừm, tiếp tục xuất phát.”
Ngay lập tức, mọi người trong Huyết Đao Phong tiếp tục tiến về phía trước như không có chuyện gì xảy ra.
Sau khoảng một canh giờ, một nhóm đệ tử Huyết Đao phong cuối cùng đã bước ra khỏi hang động dưới sự chỉ huy của Tần Sơn Hải.
Xuyên qua sơn động đến bên kia vách núi, lúc này bầu trời hửng nắng, cùng với cảnh tượng trước đây hoàn toàn khác biệt, tựa hồ hoàn toàn không phải cùng một thế giới.
Chỉ là, mặc dù đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn đi theo Huyết Đao Phong một đường bình an vô sự đến đây, nhưng giờ phút này nguyên một đám đều có biểu hiện khác thường.
Liếc nhìn các đệ tử Huyết Đao phong đang bận đút ruột vào trong rồi ăn đan dược, cảnh tượng này đều khiến bọn họ cảm thấy da đầu tê dại.
Đây rốt cuộc là tông môn gì vậy? Tại sao lại không có cảm giác bình thường vậy.
Dọc đường đi, đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn đều bị tê dại.
Khi gặp bất kỳ cạm bẫy nào, những tên đệ tử Huyết Đao Phong này đều là một đường đẩy.
Phù triện như thế, trận pháp như thế, dù sao cũng chỉ là xông vào mà chém loạn xạ mà thôi.
Sau khi bọn họ phá giải xong cạm bẫy, nguyên một đám đều bị thương nặng, nhưng mẹ nó những người này lại không có một điểm phản ứng gì cả.
Không dám ở lại nữa, Đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn. lập tức rời đi.
Nhưng bọn họ rời đi chưa được bao lâu, vẫn là nhóm đệ tử này gặp được Mặc Vân và các đệ tử Văn Viện Phong khác từ một cái sơn động khác đi ra.
Đồng thời cũng có đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn đi theo sau lưng.
Song phương gặp nhau, đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nhau, các đám đẹ tử trước đó thì tỏ ra có chút tò mò hỏi.
“Sư huynh, sắc mặt của ngươi đây là?”
“Ai, nhìn thoáng qua rất khó biết được, trước đó ở bên trong đụng phải một cái cạm bẫy, đám người Đạo Nhất Tông này…”
“Hả?”
Lại là Đạo Nhất tông? Nhưng sau khi nghe su huynh nói, bọn họ lại lần nữa sững người.
Mẹ nó đi cùng phù triện, luận đạo với trận pháp chứ?
Cái loại mỹ danh viết cái gì mà tiên lễ hậu binh, cái này mẹ nó là chuyện mà một con người có thể làm sao?
Nhìn thấy nguyên một đám đệ tử Văn Viện phong mặc trên người là áo lót da thú, hai nhóm đệ tử của Thánh địa Bất Tử và Phật môn chuyển hợp lại cùng nhau, bọn họ của lúc này đều cảm thấy đầu ong ong.
Đặc biệt là sau khi giao tiếp với nhau, trong đầu của bọn họ đều có cùng một câu hỏi.
Chẳng lẽ bên trong Đạo Nhất tông không có người bình thường sao?
Dù sao trên đường đi, một người như vậy cũng chưa từng thấy.
Không phải mịa nó dùng lôi đình túy thân, hô to sảng khoái như người điên, thì cũng là một kẻ mất trí thò mặt vào bẫy rồi tùy tiện nhét ruột bị lòi ra ngoài vào trong rồi tiếp tục đi.
Hoặc mịa nó là một đám thần kinh, cùng phù triện và trận bàn luận đạo.
Đối với những đệ tử của Thánh địa Bất Tử trước đây không biết nhiều về Đạo Nhất tông, giờ đây lại dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Đạo Nhất tông.
Đây rốt cuộc mịa nó là loại tông môn gì vậy, thực sự là kinh bạo con mắt của bọn họ mà.
“Trước đây các người có phải là đã từng chiến đấu với dạng người như vậy rồi đúng không?”
Cuối cùng, một đám đệ tử của Thánh Địa Bất Tử nghi ngờ nhìn về phía đệ tử của Phật môn, thầm nghĩ, Phật môn các ngươi thật đúng là gan dạ mà.
Các ngươi vậy mà lại dám giao chiến với cái tông môn toàn người điên này, ngươi nhìn mấy cái tên điên đi cùng này xem, người nào người nấy đều khiến người khác nhìn thôi cũng đều tê cả da đầu.
Dạng người này, các ngươi chẳng những không tránh đi, vậy mà còn dám chủ động tới khiêu khích? Phật môn các ngươi cũng thuộc dạng chai lì đấy.
Nghe vậy, một đám đệ tử Phật môn đều cúi đầu im lặng, còn biết nói gì nữa?