Chương 602: Chân Long Nhất Tộc?
Đối mặt với đề nghị của Lý Chính Thanh, Tề Hùng lắc đầu, bình tĩnh nói.
“Không cần, đến trước đến sau đều phải đến.”
Tề Hùng hiểu rất rõ, muốn để cho những thánh địa này công nhận, cũng không phải chỉ cần nói mấy câu là xong, cần phải có đủ thực lực.
Dứt lời, trên người Tề Hùng cũng đồng thời hiện ra một cỗ khí tức của cấp bậc Đại Thánh cảnh, ngữ khí lạnh nhạt nói.
“Không đi thì như thế nào?”
Thanh âm giống như vừa nãy, vang vọng thiên địa, mà bên phía Bất Tử thánh địa nghe thấy lời này, sắc mặt mỗi một tên đều trở nên lạnh lẽo, sát ý trong mặt hội tụ lại.
“Muốn chết?”
Trong đó tên cường giả Đại Thánh cảnh vừa nói chuyện lúc nãy lạnh giọng quát, lập tức vỗ ra một chưởng, trên bầu trời, lập tức xuất hiện một bàn tay giống như núi cao, che khuất bầu trời hướng về phía tinh hạm của Đạo Nhất tông dập xuống.
“Đại Thánh cảnh nhập môn, ngươi cho rằng đây là lực lượng mà ngươi có thể dùng để khiêu chiến thánh địa? buồn cười.”
Tu vi Tề Hùng hiện ra chỉ là Đại Thánh nhập môn, dưới cái nhìn của Bất Tử thánh địa, còn kém lắm.
Có điều đúng lúc bàn tay to lớn kia sắp rơi xuống, Giang Sơn ở bên trong tinh hạm lập tức xuất thủ, cũng là tu vi Đại Thánh cảnh viên mãn, vỗ ra một chưởng.
Công kích của hai người mạnh mẽ chạm vào nhau phía trên không trung, sau đó lần lượt tán loạn.
Thành công chặn được cú công kích này của tên Đại Thánh Bất Tử thánh địa, lần này đến lượt Bất Tử thánh địa kinh ngạc.
Có điều chỉ có như thế còn chưa đủ để cho bọn họ thu liễm lại.
Rất nhanh trên đường chân trời, năm tên Đại Thánh của Bất Tử thánh địa lần lượt hiện thân, một đám đệ tử, Thánh Giả cũng ào ào đi lên phía trên boong thuyền, ánh mắt không thân thiện nhìn về phía Đạo Nhất tông.
“Đạo Nhất tông sao, xưng bá ở Đông Châu thì cho rằng có thể chống lại được thánh địa?”
Một tên Đại Thánh cầm đầu lạnh lùng nói ra, mà sau khi năm người hiện thân, mấy người Dư Mạt, Tề Hùng cũng lần lượt hiện thân.
Nhìn thấy ròng rã mười ba vị Đại Thánh xuất hiện trước mặt, năm tên Đại Thánh của Bất Tử thánh địa có chút ngây ngẩn cả người.
Đạo Nhất tông này làm sao có nhiều Đại Thánh như vậy?
Không có khả năng, môn cái tông môn tại vùng đất hoang dã nhỏ bé, sao có thể sinh ra nhiều Đại Thánh như vậy?
Không chỉ Bất Tử thánh địa, ngay cả những tông môn khác đang ở tại đó cũng phải thất kinh.
Tuy các đại tông môn ở Đông Châu đã sớm nghe nói tình huống của Đạo Nhất tông, có điều được tận mắt nhìn thấy vẫn không tránh khỏi bị chấn kinh.
Đây chính là Đại Thánh đó, những tông môn khác có một vị đã tính là không tồi rồi, người ra lại có đến mười ba vị.
Dư Mạt cầm đầu cũng không để ý đến ánh mắt của mọi người chung quanh, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn về phía năm tên Đại Thánh của Bất Tử thánh địa.
“Các ngươi không rời đi sao?”
“Ngươi dám.”
Bên trong lời nói của Dư Mạt không che giấu ý vị uy hiếp chút nào, nghe vậy, năm vị Đại Thánh của Bất Tử thánh địa giận giữ.
Đối với việc này, Dư Mạt cũng không thèm quan tâm chút nào, nói tiếp.
“Có gì không dám? Nơi này là Đông Châu.”
“Ngươi…”
Thực lực của Đạo Nhất tông vượt xa so với dự đoán của Bất Tử thánh địa trước đây.
Mười ba vị Đại Thánh, nếu đánh nhau bọn họ tuyệt đối không có phần thắng.
Trong lòng tức giận không thôi, có điều cuối cùng vẫn phải lựa chọn nén giận, không nói một lời quay trở về tinh hạm.
Còn câu nói ngang ngược lúc đầu hiện tại xem ra đã trở thành một câu nói đùa.
Nhìn thấy Bất Tử thánh địa lựa chọn cúi đầu, các đại thế lực đang ở tại đó trong lòng ngũ vị tạp trần.
Nhất là mấy cường giả Bắc Châu, Tây Châu, Nam Châu, sắc mặt của nguyên một đám đều hết sức khó coi, từ lúc nào mà Đạo Nhất tông trở nên mạnh như vậy.
“Đáng chết.”
Mấy tên Phật tổ của Phật môn âm thầm cắn răng, có điều bây giờ bọn họ cũng không dám đi trêu chọc Đạo Nhất tông thêm nữa, trước đó bồi thường một khoản kếch xù đã làm cho trong lòng phật môn rỉ máu.
Chỉ có điều tất cả mọi người đều hiểu, chuyện này vẻn vẹn chỉ mới là khởi đầu, vẫn còn có thánh địa Trung Châu chưa tới, nhưng mà, Bất Tử thánh địa…
“Cái gì? Nhịn?”
Trong khoang của tinh hạm, nghe thấy chỉ thị của thánh địa truyền đến, sắc mặt của năm tên Đại Thánh Bất Tử thánh địa đều trở nên khó nhìn vô cùng.
Đối mặt với Đạo Nhất tông, ý tứ của thánh địa là ẩn nhẫn, ngầm đồng ý việc Đạo Nhất tông thêm vào cùng tìm kiếm bên trong Đế mộ.
Quyết định như vậy năm tên Đại Thánh hoàn toàn không thể hiểu được.
Có điều đáp án của thánh địa lại rất đơn giản.
“Chẳng lẽ các ngươi muốn để lão tổ tự mình tới Đông Châu sao?”
Lời này vừa vang lên, năm tên Đại Thánh nháy mắt không thể tức giận nữa, hoàn toàn chính xác, dựa vào thực lực của Đạo Nhất tông, trừ khi là Đại Đế đến đây, nếu không rất khó đánh bại.
Hoặc là đem tất thảy tám phần Đại Thánh của thánh địa phái tới Đông Châu, nhưng mà như vậy cũng không thực tế.
Tuy rằng không cam lòng, nhưng mà năm tên Đại Thánh của Bất Tử thánh địa này vẫn chỉ có thể tức cắn răng nuốt xuống bụng.
Bất Tử thánh địa không đáp trả lại gì, dường như đã chấp nhận.
Có điều thánh địa tiếp theo ở Trung Châu đã đến, bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Cũng gióng trống khua chiêng như thánh địa trước đó đi vào vị trí gần nhất, mà thánh địa thứ hai đến này tên là Thiên Long thánh địa, là thánh địa yêu tộc.
So sánh với Đông Hải Giao Long nhất tộc trước đây hoàn toàn khác biệt, Thiên Long thánh địa là long tộc chân chính.
Long tộc rất cao ngạo, hành sự cũng bá đạo nhất, cho nên vừa ra trận, so với Bất Tử thánh địa chỉ có kiêu ngạo hơn chứ không kém.
“Những người không liên quan, cút.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người ở đó đều trở nên quái dị, lại thêm một cái thánh địa, lại còn cứ như vậy…
Ánh mắt mọi người lại nhìn về phía Đạo Nhất tông, mà cùng lúc đó, trên mấy chiếc tinh hạm của Đạo Nhất tông, từng tên đệ tử mở cửa sổ trên buồng nhỏ ra, một đám ôm cổ nhìn về phía chỗ của Thiên Long thánh địa.
“Yêu tộc thánh địa sao?”
“Nghe nói còn là Chân Long.”
“Các ngươi nói xem hương vị của Chân Long, so với Đông Hải Giao Long nhất tộc thế nào?”
“A, ngươi nói vậy quả thật ta muốn nếm thử.”
“Đúng vậy, nghe nói huyết mạch trong cơ thể của Giao Long nhất tộc không thuần, còn Chân Long nhất tộc là thuần huyết Long tộc, hương vị khẳng định…”
“Khặc khặc…”
Nói rồi không ít đệ tử không nhịn được chảy nước miếng, con mắt cũng sáng lên màu đỏ, đây chính là Chân Long nhất tộc.
“A, tinh hạm của Đạo Nhất tông sao lại đốt đèn lồng lên rồi?”
“Chỗ nào?”
“Ngươi nhìn xem chỗ cửa sổ đó, có phải đều hiện ra ánh sáng màu đỏ hay không.”
“Mẹ ơi, hình như đúng vậy thật, nhưng mà đốt đèn lồng làm gì?”
Đừng nói là bọn họ, ngay cả người của Bất Tử thánh địa cùng Thiên Long thánh địa cũng phát hiện ra điểm này.
Hơn nữa bởi vì khoảng cách gần nhất, bọn họ còn thấy rõ ràng đâu phải là đèn lồng gì đó, căn bản chính là từng đôi mắt.
“Đệ tử Đạo Nhất tông bị gì đây?”
“Không biết, ánh mắt kỳ kỳ quái quái.”
“Có bệnh.”
Tất nhiên Bất Tử thánh địa không biết vì sao đệ tử Đạo Nhất tông lại như thế, bọn họ làm sao biết được, thịt Giao Long ngon đến mức nào.
Bây giờ gặp được Chân Long nhất tộc, nếu có thể… khặc khặc…
“Muốn chết.”
So với sự nghi hoặc của Bất Tử thánh địa, Thiên Long thánh địa lại trực tiếp giận dữ, dù sao ánh mắt của đám đệ tử Đạo Nhất tông chính là nhìn về phía bọn chúng.
Mà ánh mắt đó, rõ ràng là giống như ánh mắt đang nhìn thấy con mồi, giống như ánh mắt lúc bọn họ săn bắt những tu sĩ loài người kia.
Bọn nhân loại hèn mọn này, thế mà dám coi chúng nó thành đồ ăn sao?
Lúc này không chỉ có đệ tử của Thiên Long thánh địa tức giận mắng, thậm chí ngay cả mấy Đại Thánh của Thiên Long thánh địa cũng dạt dào sát ý, trực tiếp vỗ ra một chưởng, muốn giáo huấn cho Đạo Nhất tông một chút.
Nhìn thấy Thiên Long thánh địa trực tiếp động thủ, bên phía Đạo Nhất tông không những không kinh hoảng, thậm chí nguyên một đám còn không nhịn được trở nên kích động.