Chương 603: Nhanh, Đâm Vào Tim Nó

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 603: Nhanh, Đâm Vào Tim Nó

Vốn dĩ là vừa rồi Tề Hùng còn do dự, có nên động thủ với Thiên Long thánh địa hay không, dù sao hắn cũng rất thèm ăn thử Chân Long nhất tộc.

Nhưng hiện tại sau khi Thiên Long thánh địa ra tay đánh trước, Từ Kiệt ở bên cạnh dùng linh lực truyền âm với hắn, không biết nói cái gì, lúc này hai mắt Tề Hùng lại tỏa sáng, mở miệng nói ra.

“Khinh người quá đáng.”

Sau đó, bên phía Đạo Nhất tông, năm người Giang Sơn, Bành Vân, âm Lịch Sơn, Hỏa Nham, Thải Hà xuất thủ.

Bên phía Thiên Long thánh địa cũng phải tới năm vị Đại Thánh, đối mặt với mấy người Giang Sơn, thân là Chân Long nhất tộc, tất nhiên là không cam lòng chịu yếu thế.

Hai bên lúc này bắt đầu đánh nhau.

“Muốn chết, giết chúng.”

Sau khi hai nhóm Đại Thánh đánh nhau, Thánh giả ở phía dưới cùng các đệ tử cũng ào ào xuất thủ.

Bên phía Đạo Nhất tông không yếu thế chút nào, nhất thời hai bên bắt đầu đại chiến với nhau.

Chỉ là khi nhìn thấy hai bên đánh nhau, tất cả mọi người đều cảm thấy không thể hiểu nổi.

Tình huống gì đây? Không phải Đạo Nhất tông có mười ba vị Đại Thánh cảnh sao? Vì sao chỉ xuất hiện năm vị?

Nếu như mười ba vị Đại Thánh của Đạo Nhất tông đều xuất hiện, chắc chắn Thiên Long thánh địa sẽ không động thủ, Long tộc của bọn họ cao ngạo là thật, nhưng cũng không phải là người ngu.

Đã biết không địch lại sẽ không cố ý đi đến chịu chết.

“Đạo Nhất tông có ý gì đây? Chẳng lẽ bọn họ muốn tiêu diệt Thiên Long thánh địa? sao bọn họ dám?”

Ngay cả năm tên Đại Thánh của Bất Tử thánh địa cũng không hiểu ra sao.

Thực lực của Đạo Nhất tông tuy rằng vượt ra khỏi dự liệu, nhưng nếu đem ra so sánh với các đại thánh địa thì vẫn là yếu hơn.

Cấp bậc Đại Đế là một cái khoảng cách không thể vượt qua được, nếu Đạo Nhất tông không có Đại Đế tọa trấn, như vậy bất luận ra sao cũng không thể đạt được sự coi trọng thật sự của thánh địa.

Thậm chí ngay cả số lượng cường giả cấp bậc Đại Thánh, tuy rằng Đạo Nhất tông có không ít, nhưng mà so với các đại thánh địa vẫn còn có khoảng cách.

Các cường giả Đại Thánh cảnh của các thánh địa ở Trung Châu, trung bình đều có khoảng hai mươi vị.

Việc Bất Tử thánh địa không lựa chọn liều chết với Đạo Nhất tông, vậy cũng chỉ là bởi vì không muốn đem tất cả sức lực đều lãng phí trên người Đạo Nhất tông.

Nhưng nếu như ngươi giết chết mấy Đại Thánh của thánh địa, như vậy là hai việc hoàn toàn khác nhau, đến lúc đó đoán chừng Thiên Long thánh địa sẽ thật sự điên lên.

Không nghĩ được rốt cục Đạo Nhất tông lấy lá gan đó ở đâu ra.

Nhưng mà bọn họ không biết rằng, tất nhiên Đạo Nhất tông không có khả năng tùy tiện đi giết chết mấy tên Đại Thánh của thánh địa, thậm chí còn không có suy nghĩ sẽ giết Thánh giả.

Có điều, lá gan chém giết Đại Thánh không có, nhưng mà lá gan giết chết một chút đệ tử lại có nha, hơn nữa còn rất lớn.

Nói trắng ra mục đích của năm người Giang Sơn, Bành Vân cũng chỉ là vì ngăn chặn năm tên Đại Thánh của Chân Long thánh địa.

Các Thánh giả cũng là như vậy, sát chiêu chân chính là mấy đệ tử mà Từ Kiệt dẫn theo.

Lúc này ánh mặt của mọi người đều khóa chặt vào cuộc chiến phía bên trên của mấy vị Đại Thánh, không có mấy người chú ý tới một góc phía dưới chiến trường, Từ Kiệt tự mình mang theo một đám đệ tử thân truyền, kiếm cái gì đó xung quanh.

“Tìm được chưa?”

“Không có, đều là mấy yêu tộc khác.”

Làm chủ của Thiên Long thánh địa là Chân Long nhất tộc, có điều bên trong các đệ tử khác không chỉ có Chân Long nhất tộc.

Hoặc có thể nói số lượng của Chân Long nhất tộc vốn rất ít, nhưng cao tầng của Thiên Long thánh địa không có ngoại lệ đều là Chân Long nhất tộc.

Không giống với thánh địa của nhân tộc, bên trong Thiên Long thánh địa, chỉ cần là Chân Long nhất tộc, từ một khắc sau khi được sinh ra liền nhận được sự bồi dưỡng toàn lực của thánh địa.

Mà những yêu tộc khác, cũng chỉ có thể dựa vào việc tự thân cố gắng.

“Tam sư huynh, ta tìm thấy rồi.”

“Chỗ nào?”

“Chỗ này này.”

Nhìn theo phương hướng của Lục Du Du, quả nhiên Từ Kiệt thấy được một tên Chân Long, cảnh giới Địa Yêu, tương đương với Pháp Tướng cảnh của nhân tộc.

“Giết nó, nhớ kỹ phải dùng Hắc Quang trận.”

“Tam sư huynh yên tâm, không quên đâu.”

Tiểu tử Chân Long nhất tộc này còn không biết mình đã bị để mắt tới, lúc này nó còn đang chiến đấu cùng với mấy tên đệ tử Đạo Nhất tông.

Mặc dù lấy ít địch nhiều, nhưng mà sau khi trải qua chiến đấu, lại không hề rơi xuống hạ phong chút nào.

Chuyện này khiến trong lòng nó tràn đầy tự tin, thở ra một hơi khí tức của rồng, lớn tiếng cười nói.

“Con kiến hôi nhân tộc, đây chính là sức mạnh của các ngươi?”

Trong mắt của nó, những tên nhân tộc này chỉ yếu đuối như vậy, mấy người vây công một mình mình cũng không chiếm được chút ưu thế nào.

Nhưng mà còn không đợi nó nói xong, đột nhiên bốn phía tối sầm lại.

Bất tri bất giác nó đã bị trận pháp bao vây.

Hắc Quang trận là một loại huyễn trận, phẩm giai không cao, tác dụng cũng đơn giản, đơn thuần là dùng để che giấu đi.

Một khi bị Hắc Quang trận bao phủ, như vậy người bên ngoài không có cách nào biết được bên trong phát sinh chuyện gì.

“Trận pháp? Tiểu thủ đoạn như thế thì có thể làm gì.”

Hắn cũng không bị Hắc Quang trận hù dọa, chỉ là một giây sau, từng tiếng từng tiếng bàn luận khe khẽ lọt vào trong tai của nó.

“Mau mau chút, ra tay đi.”

“Đừng hủy thi thể.”

“Biết biết.”

Hả ???

Nghe thấy lời này, con Chân Long này nháy mắt còn chưa phản ứng kịp, những nhân loại này đang nói cái gì thế?

Nhưng mà một giây sau, nó cảm giác được thân thể truyền lên một trận đau đớn, Từ Kiệt đã cầm kiếm vọt lên.

Bị đau, con Chân Long này giận tím mặt, lúc này dự định phản kích.

Có điều một giây sau nó phát hiện ra, nhóm đệ tử trước mặt này so sánh với trước đó hoàn toàn không giống nhau.

Thực lực mạnh lên không ít, mà mấu chốt nhất là, mấy tên này tốc độ quá nhanh, ra tay cũng âm hiểm vô cùng.

Còn có, lúc xuất thủ, lời bọn họ nói căn bản nó nghe không hiểu được.

Chẳng hạn như bây giờ, rõ ràng đã đả thương nó, nhưng mà một giây sau lại có người nổi giận mắng.

“Đừng chém động mạch, long huyết chảy hết thì làm sao bây giờ?”

“Sai xót sai xót.”

“Đâm vào tim, nhanh đâm vào tim nó.”

Hả ??? đâm vào tim??? Có ý gì???

Còn không đợi con Chân Long này kịp phản ứng, chỉ thấy một bóng đen vụt xuất hiện ngay trước người nó, trường kiếm trong tay đâm thẳng đến tim mình.

Thấy thế, con Chân Long này sững sờ, mẹ nó mấy người này kêu là đâm vào tim? Là đâm thật sao?

Tất nhiên nó không thể nào để họ đạt được mục đích, nhưng ai ngờ, người này chỉ ra chiêu giả loáng một cái, sát chiêu chân chính tới lại là của Từ Kiệt.

Tránh thoát được một kiếm của Triệu Chính Bình, nhưng bây giờ con Chân Long này lại khó tránh thoát được một kiếm này của Từ Kiệt.

Nó chỉ có thể trơ mắt nhìn trường kiếm hung hăng đâm vào trong trái tim mình.

“Các ngươi…”

Vừa muốn mở miệng, nhưng mà Từ Kiệt một kiếm đắc thủ vội vàng hô.

“Mau mau, đè nó lại, ta một kiếm giết chết nó.”

“Rống…”

Lần này con Chân Long thật sự hoảng loạn, rõ ràng nó cảm giác được trường kiếm của Từ Kiệt đã đâm xuyên qua tim nó, hơn nữa vô số kiếm khí còn điên cuồng phá hư bên trong.

Khí tức tử vong đập vào mặt, nhất thời làm cho nó như rơi vào hầm băng.

Chỉ là thời điểm nó muốn phản kháng lại, lại phát hiện tay chân của mình hoàn toàn không động đậy được, mấy người Triệu Chính Bình đã sớm lấy ra Khốn Yêu thừng, khống chế nó lại.

“Ngoan, nhắm mắt lại lập tức liền tốt thôi, thủ pháp của tam sư huynh rất nhuần nhuyễn.”

Đang lúc tâm thần nó hốt hoảng, chỉ thấy Vương Dao đứng trước mặt nó, ở một bên nhẹ nhàng vỗ về đầu của nó, nhẹ nhàng ôn nhu nói chuyện giống như đang an ủi nó.

Nhưng mà, mẹ nó ngươi coi lão tử là gia súc sao? Ngươi muốn giết ta, hiện tại còn bảo ta nhắm mắt lại, ta…

Muốn tức giận hét, muốn giãy giụa, nhưng rất nhanh ý thức càng ngày càng mơ hồ, trước mắt hoàn toàn lâm vào một vùng tăm tối, đầu Chân Long này cũng khí tuyệt thân vong.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right